.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 521: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 538 Một đường kiếm chém ba ngàn dặm!




Lý Dục Thần không vội ngự kiếm bay đi, mà dắt tay Lam Điền, nghe cô bé kể chuyện, men theo khe nứt đại địa, chậm rãi đi về hướng mặt trời mọc. Đi chưa được bao lâu, thì nhìn thấy một lớp cỏ khô được trải trên sườn dốc trước mặt, có một người năm trên cỏ khô. Họ đi qua xem, chính là cụ Nham Sơn, ông nội của Lam Điền. Cụ Nham Sơn yên tĩnh dựa ở đó, khuôn mặt khô gày vẫn mỉm cười, mở đôi mắt, quan sát phía trước. "Ông nội! Lý Dục Thần ngự kiếm bay lên. ” Cô bé bất lực ngẩng đầu, nhìn Lý Dục Thần: “Chú ơi, ông nội làm sao vậy? Lam Điền nhìn thấy ông nội vẫy tay, cười với cô bé từ trong ánh lửa, sau đó cùng với ngọn lửa sáng rõ, bay lên bầu trời, ở đó là thiên đường tuyệt đẹp. Lần này, anh dùng kiếm Huyền Minh, cho nên không có kim quang chói mắt, mà là một ánh sáng đen không nổi bật, dường như một làn khói xanh, không hề bắt mắt. Trong không trung, họ nhìn thấy khe nứt nhìn mà kinh hãi đó, kéo dài mãi về hướng đông, phải đến ngàn dặm. Lam Điền dường như hiểu ra điều gì, quay đầu nhìn ông nội, nhìn mấy cái, liền òa lên bật khóc. “Đi thôi”, Lý Dục Thần nói. Lại vì nhóm người này ai ai cũng đẹp như hoa, người trên trấn đều thích ngắm, không có chuyện gì cũng chạy đến Bách Hoa Đường, không có bệnh cũng phải tìm ra bệnh, nên Bách Hoa Đường rất náo nhiệt. ” Trong lòng Lý Dục Thần bị thương, không nói gì. Ký ức này sẽ theo cô bé cả đời, không thể xóa nhòa. Chỉ là cô Tạ này không phải là một người, là mà một nhóm người. Lam Điền lao đến bên người cụ Nham Sơn, lắc mấy cái, gọi: “Ông nội, ông nội! Có lẽ là đã mệt, hoặc là đã cạn nước mắt, Lam Điền dừng khóc. Vào ngày đó, anh đã trưởng thành. Lý Dục Thần đứng phía sau cô bé, không khuyên nhủ, để cho cô bé khóc. " Lam Điền tung tăng chạy đến. “Vâng ạ”, Lam Điền khẽ gật đầu. Mỗi một đứa trẻ đều phải trưởng thành, nhưng anh không hy vọng Lam Điền trưởng thành vì chuyện như này, giống anh năm đó. Nhưng anh biết, Huyền Minh trong tay, sẽ có một ngày, anh có thể làm được. Sau đó cô ta vui mừng điên cuồng xông lên, ôm Lam Điền thật chặt không ngừng hôn hít, vừa hôn vừa hét: “Sư tỷ, tỷ mau ra đây xem ai quay về này! Một đường kiếm chém ba ngàn dặm! Tiếng khóc dập dờn trong gió, vang khắp phía xa đầm hoang rộng lớn. Cụ Nham Sơn lại vẫn nằm im, ngay cả đôi mắt cũng không chuyển động. Bách Hoa Đường của trấn Lâm Hoang đã thay thế cửa hàng thuốc Bạch Vân, cô Tạ của Bách Hoa Đường cũng thay thế Diệp đại phu, trở thành thần y mới của trấn. Chỉ là khi cúi nhìn khe nứt đó, trong lòng anh thấp thoáng hiện lên sự lo lắng và sợ hãi với điệu nhảy thiên ma. Cô bé lặng lẽ quỳ bên cạnh ông nội, rất lâu, rất lâu. Uy lực như vậy, không phải điều mà anh có thể làm được. Ngọn lửa cháy trên đại địa đầm hoang. Lý Dục Thần nhớ đến cảnh tượng hồi nhỏ, vào mùa đông tuyết rơi bay đó, ông nội chết trong lòng mình. Khi Lý Dục Thần dắt tay Lam Điền xuất hiện ở cửa Bách Hoa Đường, Tạ Hồng Lăng vừa từ trong cửa đi ra kinh hãi đến mức đánh đổ giỏ thuốc trong tay. "
Tạ Hồng Yên mặc áo đỏ đi ra, đứng ở cửa ngẩn người, cũng kích động. Lý Dục Thần nhìn Lam Điền bị Tạ Hồng Lăng vừa ôm chặt vừa hôn hít, rồi lại nhìn Tạ Hồng Yên đang xông đến, sợ đến vội vàng lùi lại. . . Đến Bách Hoa Đường, Lam Điền mới biết thì ra ông nội nói thật, có lúc trong núi một ngày, thì bằng mấy ngày bên ngoài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.