Mã Sơn lắp bắp kinh hãi. Bọn họ chỉ đem theo có hai trăm ngàn. Chơi một trận như thế thì có chút quá lớn. Mã Sơn cảm thấy, chẳng biết có phải là người anh em của mình đã nhập diễn vai cậu Lý quá không? "Cược hai trăm ngàn thật sao? Hoàng Tam vô cùng tự tin nói: “Không ai dám gian lận ở đây, không kẻ nào gian lận mà có thể toàn vẹn ra khỏi đây được”. Mã Sơn nói: “Không sao, chúng tôi thắng thêm hai ván nữa là có một triệu rồi”. ” Hai người họ đào đâu ra thẻ ngân hàng, chỉ có mỗi bốn trăm ngàn tiền mặt đó thôi. Lý Dục Thần nói: “Tùy anh thôi”. Sự tự tin của Mã Sơn lúc nãy lập tức biến mất, anh ta nhìn sang Lý Dục Thần, chớp mắt, nói: “Này, cậu Lý, hay chúng ta ở bên ngoài chơi chút đã? Tiếng chuông thánh thót trên sàn đấu vang lên, trận chọi chó đã bắt đầu. Mã Sơn và Trần Văn Học nhanh chóng quay lại. Thế thì đương nhiên anh cũng có thể nhìn ra được trong hai con chó, con nào lợi hại hơn. Cuộc đấu kéo dài hơn nửa tiếng đồng hồ. Chỉ là người bình thường không nhận ra mà thôi, thậm chí cả người luận võ cũng không biết. Không được thì dẹp đi”. “Được, để anh đi đặt”. Tôi thật sự nghi ngờ có người đã nói cho anh biết trước”. Trần Văn Học ngây ra, cười, nói: “Ok, vậy tôi theo hai người, hai trăm ngàn”. Kiểu chọi chó này rõ ràng là muốn tặng không tiền cho Lý Dục Thần. Theo mức cược lớn nhất ở đây là hai trăm ngàn, hai người họ chia nhau ra cược, chỉ cần thắng thêm hai ván nữa là được rồi. ” “Tôi không biết xem tướng chó, nhưng lại biết nhìn người. Lý do đó rất đường đường chính chính. Đương nhiên, chắc chắn anh ta sẽ không thua hai trăm ngàn này. ” “Nếu anh không thích tiền thì có thể cược ít hơn”. Lý Dục Thần có hơi tò mò, người đó không giống đám dân cờ bạc, con bạc không thể tùy tiện đặt cược như thế. Đương nhiên, thân phận như cậu Lý đây thì một triệu chỉ là chuyện nhỏ, lát nữa khi kiểm tra vốn, cứ quẹt thẻ là được rồi”. Hơi thở của chủ con chó vàng đó rất ổn định, chứng tỏ là một người luyện võ, người luyện võ trời sinh đã nhạy cảm với sức mạnh và tốc độ, chó của anh ta chắc cũng không tệ”. Có điều, cho tôi nói thêm vài câu, vào trong thì ít nhất phải có một triệu tiền vốn mới vào được. Trên mặt Trần Văn Học thoáng qua biểu cảm không thể tin được. Mã Sơn chọn tin tưởng người anh em của mình. Mấy người họ đều ngẩn ngơ. Lý Dục Thần ngẫm nghĩ, cũng cảm thấy chỉ còn phương án đó nên anh đang nghĩ cách làm sao để ứng phó với Hoàng Tam. Hoàng Tam nói: “Đi thôi, không dắt hai người đi thì tôi quay lại làm gì? Hoàng Tam vui vẻ nói: “Anh chắc chắn mình có thể thắng sao? “Vậy sao anh chắc chắn chó vàng có thể thắng? “Không có thẻ ngân hàng thì cũng phải mang theo điện thoại chứ? Thật ra chó cắn nhau cũng giống như người đấu võ, hiếm khi có kiểu bất phân thắng bại, ranh giới thắng thua rất mong manh. Mã Sơn vui mừng đứng dậy. Chuyện này càng làm anh ta tin rằng hôm nay mình đã tìm về được một cái cây rụng tiền. Hai trăm ngàn đấy, chơi một trận đã thắng hai trăm ngàn. Trần Văn Học ở bên cạnh nhìn Lý Dục Thần với vẻ vô cùng tò mò. ”, Hoàng Tam nói. Lý Dục Thần nói: “Ngại quá, tôi quen dùng tiền mặt rồi, lần đầu tiên đến sòng bạc này, tôi không yên tâm quẹt thẻ hay dùng điện thoại”. Lý Dục Thần nói: “Anh không cần phải tin”. Lúc anh ta đang bối rối thì Trần Văn Học đứng bên cạnh bỗng lên tiếng. “Anh biết xem tướng chó hả? ”. Mã Sơn ngây ra, lúc này anh ta mới phát hiện ra mình quên mất thời gian mỗi trận đều rất dài. ” Mã Sơn tròn mắt: “Đệch, cậu Lý nhà tôi mà thiếu tiền á? Trần Văn Học ngoảnh đầu nhìn, thấy đúng là chủ của con chó vàng bình thản hơn người còn lại một chút, nhưng trong lòng cảm thấy dựa vào điều đó để phán đoán thắng thua giữa hai con chó thì khiên cưỡng. Trần Văn Học mang ba lô, cười he he đi theo sau Mã Sơn đến chỗ đặt cược. Hoàng Tam hỏi: “Các người quen biết nhau à? Chỉ là đi vội quá quên đem theo thẻ ngân hàng thôi”. Hai con chó được thả lên sàn, nhanh chóng xông vào cắn nhau trước sự thúc giục của chủ nhân. Anh ta cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ Lý Dục Thần vừa ra tay là đã thắng được hai trăm ngàn rồi. “Chỗ tôi có bốn trăm ngàn, cộng thêm lúc nãy anh giúp tôi thắng hai trăm ngàn nữa, vừa hay có sáu trăm ngàn. Hoàng Tam đã cảm thấy có gì đó không ổn, nói: “Chắc không phải hai người chỉ có chút tiền này thôi đấy chứ? ” Lý Dục Thần lần đầu tiên nghe đến xem tướng chó, anh lắc đầu nói: “Không biết”. Anh ta nhìn Lý Dục Thần rồi lắc đầu: “Tôi không tin”. Hoàng Tam nửa chừng quay lại, không hiểu chuyện gì, hỏi ra thì mới biết Mã Sơn vừa mới thắng cược hai trăm ngàn. Mã Sơn đi đổi tiền, hai trăm ngàn thành bốn trăm ngàn, túi tiền cũng trở nên căng phồng, sự tự tin cũng tràn đầy. Chuyện này đối với người bình thường là rất khó nhưng đối với anh mà nói thì lại rất dễ dàng. Mã Sơn thấy Lý Dục Thần kiên quyết như vậy thì cũng không hỏi thêm nữa. “Hoàng Tam, anh được không đấy, có thể đưa chúng tôi vào trong chơi không? “Không thể nào biết trước được! “Nhưng tiền mặt của anh cũng đâu đủ”. Cuối cùng, con chó vàng đã cắn chết con chó còn lại và cuộc đấu kết thúc. Người trong nghề mà ra tay, lập tức sẽ biết có thể hay không liền. Phần lớn các trường hợp đều có sự chênh lệch giữa hai bên. Bất quá thì thua hai trăm ngàn, về nhà ăn mỳ tôm thôi. Bèo nước gặp nhau mà lại đưa cho nhau mượn sáu trăm ngàn tiền mặt? Hơn nữa, mấy ông chủ đang chơi bên trong, đợi hai người thắng xong hai trận nữa thì chắc họ cũng tan sòng rồi”. Chỉ có cao thủ chân chính vừa nhìn là biết ngay. Mã Sơn nhất thời nghẹn họng. “Cậu Lý, rốt cuộc làm sao mà anh nhìn ra được vậy? Lý Dục Thần có thể phát hiện vết thương trên người Tiền Khôn, cũng có thể nhìn ra ngay bên trong viên đá thô có ngọc hay không. Hai người cầm đi”. "
Trần Văn Học nói: "Cậu Lý mà tôi còn không tin được sao? Lát nữa hai người ra trả lại cho tôi là được rồi". Lý Dục Thần không biết tại sao Trần Văn Học lại làm như thế, nhưng anh không có lý do gì từ chối. Hơn nữa, anh cũng chẳng sợ hãi có cạm bẫy gì trong đây đâu. "Được, vậy thì cảm ơn nhé".
