"Con bé Lâm Mộng Đình tưởng mình có chút nhan sắc, cũng chẳng thèm nhìn thẳng chúng ta một cái, tôi ngứa mắt lắm rồi. Bây giờ tên họ Lý đó đã chết, nhà họ Lâm cũng sắp xong đời, xem cô ta còn có chỗ dựa gì? Cậu Từ, cậu lên tiếng, tôi sẽ đi bắt cô ta lại, dâng cho cậu Từ! "
"Cậu Từ, cục diện Nam Giang sắp thay đổi rồi, nhà họ Từ các cậu không tham gia sao? Cậu có thể đề nghị với ông Từ, lúc này giết đến, là thời cơ tốt". Còn có người muốn hiến đang cô Lâm và cô Đinh Hương cho con? Nhưng gợi ý cuối cùng, gã lại cảm thấy đúng là có thể suy nghĩ. Nếu nói lập uy, hình như cũng không cần lập uy như vậy ở đại học Nam Giang. ”, Từ Thông nói. ” Từ Hiểu Bắc sợ giật mình, ngẩn người một lúc, hỏi: “Bố à, con nói sai gì sao? ” Từ Hiểu Bắc nói: “Đều là những lời vớ vẩn của đám người không có não, con có khốn nạn cũng sẽ không làm việc ngu xuẩn đó. Cuộc chiến thương nghiệp này đã khuấy đảo cục diện của Nam Giang, lúc này là thời cơ tốt đánh vào thị trường Nam Giang. ”, Từ Hiểu Bắc không hiểu: “Vậy con phải làm thế nào? ” Từ Thông bảo Từ Hiểu Bắc ngồi xuống, nói: “Bố nghe nói bây giờ ở trường con là nhất? Những lời như này, hàng ngày không biết Từ Hiểu Bắc phải nghe bao nhiêu lần. Cút về nhà cho tao! Nhà họ Lâm bị diệt đã gần như không thể xoay chuyển, nhà họ Viên giành đại thắng. ” Từ Hiểu Bắc dù sao cũng còn trẻ, chỉ có ý tưởng chung chung, một khi cần phương án cụ thể thì vẫn còn thiếu, suy nghĩ một lúc mới nói: “Con cho rằng nhà họ Viên đang giành ưu thế, có thể hợp tác với họ trước, hưởng lợi khi thôn tính nhà họ Lâm, tiến vào thành phố Hoà trước. Con đã dạy bảo đám người đó rồi”. Vốn tưởng Từ Thông sẽ nổi trận lôi đình, thậm chí sẽ dùng đến roi, không ngờ Từ Thông vừa nhìn thấy gã, lại cười hi hi. Từ Hiểu Bắc có chút khó hiểu, hỏi: “Bố à, rốt cuộc đã có chuyện gì? “Con nói, nếu họ dám động vào Lâm Mộng Đình và Đinh Hương trước mắt con, con sẽ phế họ, cho họ cả đời không thể động vào phụ nữ”. Gã biết, bố của mình sẽ làm được, ngay cả con trai ruột cũng có thể đánh gãy chân tại chỗ, đừng nói là người khác. Những người này chẳng quan trọng, phế họ tại chỗ, có lợi ích gì? Từ Hiểu Bắc gọi điện cho Từ Thông, nói ra suy nghĩ của mình. Lý Dục Thần đã chết, gã cũng không có ý định với Lâm Mộng Đình và Đinh Hương, cũng sẽ không cho phép người khác có ý đồ với Đinh Hương và Lâm Mộng Đình. Nhưng gã sẽ không làm vậy, tuy ban đầu vì Lý Dục Thần hại gã bị bố đánh gãy chân, nhưng thực sự là lỗi của mình. Nếu có người làm vậy trước mắt gã, gã nhất định cho người đó biết thế nào gọi là tạo nghiệp không thể sống. Trong lúc đang nói, bỗng nghe bố ở phía bên kia điện thoại quát lên một tiếng: “Cút! “Nói xem, con dạy bảo thế nào”. ”, Từ Thông gật đầu: “Nhưng vẫn không đủ”. … Gã lái xe cả đêm về Cô Tô, run rẩy sợ hãi đi vào thư phòng của bố gã. ” Nhưng trong điện thoại chỉ còn lại tiếng tút tút. “Ừm, dạy bảo tốt lắm! ” Từ Hiểu Bắc nói rất vô tư. Trong lòng Từ Hiểu Bắc run rẩy. Từ Thông ở phía bên kia điện thoại trầm mặc rất lâu, hỏi: “Con nghĩ chúng ta nên làm thế nào? Từ Hiểu Bắc lại không để tâm, cái gọi là người đi trà lạnh, Lý Dục Thần đã chết, những người này trở mặt cũng là chuyện bình thường. Cũng sẽ trở thành một giai thoại trên thương trường. ” “Con nên phế họ luôn tại chỗ! Với thực lực của nhà họ Từ chúng ta, hợp tác với nhà họ Viên, nhà họ Viên chắc chắn sẽ đồng ý. “Không đủ? Từ Hiểu Bắc sợ muốn chết, chỉ lúc nào bố cực kỳ tức giận mới tắt máy như vậy. Còn thành phố Hoà chắc chắn sẽ đại loạn vì nhà họ Lâm thất bại, nhà họ Viên không ăn nổi cả thành phố Hoà, chúng ta có thể nhân cơ hội đánh bại mấy gia tộc thành phố Hoà khác… Nhưng gã vẫn không hiểu, có cần thiết phải làm vậy không? Từ Thông dường như nhìn ra trong lòng gã nghĩ gì, vỗ vai gã nói: "Thái độ của con rất đúng, nhưng chỉ nói ngoài miệng vậy, ai biết chứ? Nếu con phế họ ngay lập tức, sự việc sẽ truyền ra ngoài, sau này cậu Lý quay về sẽ biết thái độ của con, cũng biết thái độ của nhà họ Từ chúng ta". "Anh Lý quay về? ", Từ Hiểu Bắc kinh ngạc: "Chẳng phải anh ta chết rồi sao? "
