La Bội Dao sững sờ, đôi mắt lóe lên chút đau xót, liên tục gắp thức ăn vào trong bát Lý Dục Thần, nói: "Lại đây, ăn đi! Đây đều là món Văn Học thích ăn nhất, không biết cháu có thích ăn không. Cháu với Văn Học là bạn tốt, anh em tốt, sau này thường xuyên đến đi. Cháu cứ coi dì là mẹ cháu, hai đứa đều là con ngoan của dì! "
Trong lòng Lý Dục Thần sinh ra một chút cảm động, khẽ đáp: "Cháu cảm ơn dì! Bây giờ Nhị thiếu gia qua lại thân thiết với cậu Lý là cơ hội của nhà họ Trần". " Cố Ngôn Châu lắc đầu, nói với Trần Định Bang: "Lão gia, có đôi lời tôi không biết có nên nói hay không". Còn Lý Dục Thần, bà ta không biết, cũng chẳng có hứng thú biết đây là người nào, bà ta chỉ quan tâm Trần Văn Học và La Bội Dao. ", Phan Phượng Anh giận dữ: "Ý của ông là, con trai tôi bị đánh, chúng tôi còn phải chạy tới nịnh bợ người ta? Nhưng không ngờ, về đến nhà, ông ta gọi mấy cao thủ võ đạo nuôi trong nhà tới, cả đám người đều bó tay chịu chết. ", Trần Chí Hổ khóc rống: "Đau chết mất! . "Tôi đã sớm bảo là thằng nhóc kia từ nhỏ không được giáo dục, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, ông cứ không chịu nghe. Trần Định Bang rất khách sáo với Cố Ngôn Châu: "Ông Cố, có lời gì xin ông hãy nói thẳng". Mẹ của Trần Chí Hổ, cũng chính là phu nhân của Trần Định Bang - Phan Phượng Anh đau lòng con trai, sau khi biết được chuyện đã xảy ra thì nổi giận đùng đùng với chồng. " Phan Phượng Anh cả giận: "Còn cậu Lý nữa, ông đúng là hướng khuỷu tay ra bên ngoài, người ta đã đánh Chí Hổ thành như vậy! Đau đớn trên người Trần Chí Hổ rõ ràng tăng lên. Cố Ngôn Châu đáp: "Nhà họ Trần muốn bình an vô sự, tốt nhất đừng đắc tội cậu Lý. " "Bố, mẹ, mau cứu con với! Trần Định Bang vốn chẳng coi Lý Dục Thần ra gì, cứ tưởng nhiều lắm là Trần Chí Hổ bị điểm huyệt, trở về tìm người giải là được. Cố Ngôn Châu thở dài: "Thủ đoạn kinh người này của cậu Lý, lão hủ đành bất lực". Người trong nhà không giải được huyệt của Trần Chí Hổ, Trần Định Bang đành phải nhờ người đi mời Cố Ngôn Châu. " "Im ngay! " . " Trần Định Bang thở hồng hộc: "Còn có ai nữa, chính là cái tên Lý Dục Thần ở thành phố Hoà mà ông nhắc đến". Cố Ngôn Châu đến, đặt tay thăm mạch trên người Trần Chí Hổ, mày nhăn lại hỏi: "Đại thiếu gia đắc tội với ai vậy? "Ông có ý gì hả? ", lúc này Phan Phượng Anh mới nhìn thẳng vào Lý Dục Thần: "Trần Định Bang, rốt cuộc ông có biện pháp nào không, nếu nhà họ Trần các người không được, tôi sẽ để nhà họ Phan ra mặt". Ngay cả anh ruột cũng muốn hại, loại người này giữ lại chẳng khác gì tai họa! Hiện tại hay rồi, xảy ra chuyện chưa? . ", lần này Phan Phượng Anh thật sự nôn nóng: "Ngay cả ông Cố cũng đành bất lực? "Cái gì? " Trần Chí Hổ đau dữ dội, kêu cha gọi mẹ. ", Trần Định Bang quát bảo Phan Phượng Anh dừng lại: "Ông Cố, chuyện khác sau này hãy nói, trước tiên ông giúp Chí Hổ giải huyệt đạo đi đã". Cố Ngôn Châu kinh ngạc, lập tức vui vẻ hỏi lại: "Cậu Lý còn sống? Hắn ta càng như vậy, Phan Phượng Anh càng thêm đau lòng, lại càng hận chết Trần Văn Học và La Bội Dao. " "Họ Lý đáng chết này! Trần Định Bang nhíu mày, cầm điện thoại di động lên, bấm số của Hoàng Duy Long. "Hoàng gia chủ, tôi muốn mời Hoàng lão Tông Sư rời núi, điều kiện gì cũng có thể đàm phán". Trần Định Bang cúp điện thoại, khuôn mặt âm trầm. Phan Phượng Anh lo lắng hỏi: "Thế nào, nhà họ Hoàng đồng ý không? "
