.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 552: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 569 “Cậu hoàn toàn không sợ à?”




Cố Ngôn Châu đột nhiên quỳ xuống trước mặt Lý. Dục Thần. Chuyện này làm Trần Văn Học và La Bội Dao sợ hãi. Trong mắt người bình thường, một ông già sáu mươi, bảy mươi tuổi lại quỳ xuống trước mặt một người chừng hai mươi tuổi chẳng những không hợp lễ nghi mà còn tổn thọ. Nhưng Lý Dục Thần vẫn đứng yên, vui vẻ nhận lấy cái quỳ này của Cố Ngôn Châu. Sau đó, ông ta nhìn thấy người đứng giữa khoảng sân rộng. Nếu trước đây nghe thấy lời này, nhất định trong lòng Cố Ngôn Châu sẽ khinh bỉ người nói quá ngông cuồng! Có thể nhìn thấy một trận luận võ cấp bậc Tông Sư là niềm mong mỏi của bất kỳ người luyện võ nào! Người đó dường như bỗng dưng hiện ra, lúc đi ở đằng xa hoàn toàn không để ý thấy ông ta ở đó, chỉ khi tới một khoảng cách thích hợp thì mới có thể nhìn thấy, cho nên có cảm giác là ông ta bỗng dưng hiện ra. ” “Đúng”. “Không quan trọng. Ông có công phu làm gốc rễ, tuổi tác hiện tại còn chưa quá cao, học thành Bát Quái Du Hồn thì Tông Sư chỉ là chuyện nhỏ”. Hoàng Tổ Hùng! “Cậu hoàn toàn không sợ à? Nếu nói có cảm xúc gì thì đại khái là hơi thất vọng, bởi vì thái độ nói năng coi thường người khác thế này chứng tỏ tu vi của tên nhóc này có hạn. “Cậu có biết tại sao hôm nay tôi lại tới tìm cậu không? Trên đời này làm gì có ai dám nói Tông Sư chỉ là chuyện nhỏ? Ngoài ra, ông ta cũng hết sức kích động. Nhưng Cố Ngôn Châu lại cảm thấy vô cùng bàng hoàng và ngạt thở như thể không khí ở đây đặc quánh như hồ dán. Lúc Cố Ngôn Châu nhận ra đối phương là ai không khỏi giật nảy mình. “Cảm ơn cậu Lý truyền đạo! Xảy ra chuyện gì vậy? Cố Ngôn Châu kích động nói: “Cảm ơn cậu chỉ bảo, tiếc rằng Ngôn Châu đã già rồi, phí phạm mất mấy chục năm tuổi trẻ tươi đẹp, không biết có còn kịp đặt chân vào ngưỡng cửa Tông Sư nữa hay không”. Lý Dục Thần dìu ông ta đứng dậy, nói: “Tôi nhận cái lạy này thay cho ông nội của ông. ” “Tại sao phải sợ? Tóc Hoàng Tổ Hùng đã bạc trắng nhưng mặt mày hồng hào, mang tới cảm giác hạc phát đồng nhan. Nhưng hôm nay, khi lời này được nói ra từ miệng Lý Dục Thần, Cố Ngôn Châu lại chỉ cảm thấy máu nóng dâng trào. ” Lý Dục Thần cười nói: “Không có gì, tôi đi một lát rồi về ngay”. Ông phải nhớ rằng, bên ngoài du hồn, bát phương vô cực, có thể tới bất kỳ đâu trong trời đất này, nhưng vẫn phải coi mình là một khối đá, nếu không khó lòng chống chọi vượt qua được thiên hình lôi kiếp”. Tam Phong chân nhân của Võ Đang đã từng nói, chỉ cần vẫn còn một hơi thở thì vẫn còn cơ hội Kim Đan đại thành. Lý Dục Thần chậm rãi bước vào trong khoảng sân rộng, đứng giáp mặt với Hoàng Tổ Hùng. Ở giữa vườn hoa có một quảng trường nhỏ, ban nãy còn bị các bác gái chiếm chỗ để tập múa, hát vang những khúc ca mang đậm bản sắc dân tộc. Mặc dù trong lòng ông ta đã đoán ra được từ trước nhưng khi thực sự giáp mặt với Tông Sư, ông ta vẫn cảm thấy bất ngờ và kinh ngạc. Trần Văn Học cũng muốn đi nhưng nghĩ rồi lại cố nhịn. Lúc này, Lý Dục Thần bỗng nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt như thể xuyên qua hư không, nhìn tới một nơi xa xôi. Hết thảy áp lực và cảm giác ngạt thở đều là do sự hiện diện của người này. Câu mà tôi vừa truyền cho ông chính là câu mà ông ta đã sửa lại khi về già, trong đó không chỉ ẩn chứa công phu Bát Quái võ đạo. Lý Dục Thần cười nói: “Tông Sư thì có là gì? Lý Dục Thần đi xuống dưới nhà, dọc theo con đường chật hẹp đậu đầy ô tô, băng qua tòa chung cư cũ kỹ, đi vào trong vườn hoa của khu chung cư. Cố Ngôn Châu đi theo sát sau lưng anh. ”, Hoàng Tổ Hùng hỏi. ”, Cố Ngôn Châu cung kính dập đầu một cái. Rõ ràng quảng trường rất trống trải, trên bầu trời còn có một vài ánh sao, gió lạnh lùa qua làm tán cây đong đưa dưới ánh đèn đường mờ vàng. Lý Dục Thần tiến tới giữa quảng trường. Nói rồi, anh lập tức đi ra ngoài. Gố Ngôn Châu vội vàng đứng dậy đi theo ra ngoài. Lý Dục Thần đứng dậy, nói: “Dì La, Văn Học, hai người đi nghỉ sớm đi, tôi đi ra ngoài một chút”. Cố Ngôn Châu dường như cảm nhận được gì đó, cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng ông ta không thấy bất kỳ thứ gì, ngoài cửa sổ chỉ có bóng đêm đen đặc và ánh đèn lấp lóe từ cửa sổ của những ngôi nhà đằng xa. Ông ta nói Bát Quái Du Hồn Quyết mà ông ta truyền cho hậu duệ bị sai câu cuối cùng, tiếc là tới khi ông ta hiểu ra điều này thì ông †a đã rời khỏi nhà họ Cố mất rồi. Câu trả lời của Lý Dục Thần nằm ngoài dự kiến của Hoàng Tổ Hùng, giọng điệu xem thường người khác kiểu này rất dễ chọc giận người khác nhưng tu vi của Hoàng 'Tổ Hùng sớm đã siêu thoát, trong lòng không vui không buồn, càng không giận. ” Hai người một hỏi một đáp, quan sát lẫn nhau. La Bội Dao hỏi: “Khuya vậy rồi cháu còn đi đâu nữa? “Cậu chính là Lý Dục Thần? Lúc này đêm đã khuya, các bác gái đã ra về, quảng trường được bỏ lại, trống không. ” Trần Văn Học hình như đoán ra gì đó, anh ta hỏi: “Sao vậy? Ông nghĩ thế nào là chuyện của ông, chẳng liên quan gì tới tôi”. Cao thủ chân chính nhất định sẽ không nói năng như vậy. Nghĩ lại cũng phải, đối phương chỉ là một thanh niên chừng hai mươi tuổi thôi, cho dù có luyện võ ngay từ trong bụng mẹ thì cũng đâu đã luyện được mấy năm? Có lẽ đối phương còn biết được một vài thuật pháp tà đạo nhưng vậy thì đã sao? Ở trước mặt Tông Sư võ đạo, những trò mèo đấy chẳng là gì cả. "Này cậu thanh niên, ngạo mạn sẽ phải trả giá đắt đấy", Hoàng Tổ Hùng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.