.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 579: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 597 Đây là công phu gì vậy?




Lý Dục Thần quay đầu nhìn người phụ nữ trang điểm đậm đó và chiếc váy xinh đẹp của cô ta, cười hỏi: "Cô định làm gì để tôi đẹp mặt đây? "
"Hừ, với loại người như anh thì tôi chỉ cần nói một câu là có thể làm anh mất việc, thậm chí cuốn xéo khỏi Tiền Đường ngay, anh tin không? "
"Chỉ vậy thôi à? Tôi còn tưởng cô sẽ nói là cô sẽ lấy mạng của tôi cơ chứ! "
Cô gái đó sững sờ, sau đó lại càng giận dữ hơn, cô ta nói: "Đừng tưởng tôi không dám! Chẳng lẽ ở Tiền Đường mà tôi lại không làm gì nổi một thằng nghèo kiết xác hay sao? ” Thấy cô gái đó đã lên thuyền, chiếc thuyền hoa chầm chậm đi xa bờ, vệ sĩ khẽ thở dài một tiếng, xoay người nhìn Lý Dục Thần. “Xin lỗi nhé người anh em, cô chủ bảo tôi phải đánh anh tàn phế, anh tự chọn xem mình muốn bị đánh gãy một tay hay là gãy một chân”. Tên vệ sĩ nghe xong ứa mồ hôi lạnh. . Không đánh anh ta tàn phế thì đừng tới gặp tôi”. Anh ta định lùi lại để đổi ngón đòn khác nhưng đột nhiên bàn tay của anh ta lại bị hút chặt vào vai của đối phương, không rút về được. Đi đi, sau này khi chọn chủ, mắt phải sáng lên một chút”. ” “Mọi người không biết à? “Vậy thì tôi sẽ chọn giúp anh”. Đây là con gái của chủ tịch tập đoàn Vinh Thành! Lý Dục Thần nói đầy nhẹ nhàng như thể đây chỉ là chuyện rất đỗi bình thường. “Nếu tôi không chọn cái nào cả thì sao? Tên vệ sĩ nhìn theo bóng lưng của anh, rõ ràng anh đi rất chậm rãi, chẳng khác gì đang tản bộ nhưng chỉ chớp mắt, anh đã đi tới cuối con đê. Lý Dục Thần rung khẽ một cái, hất tay của tên vệ sĩ ra rồi nói: “Vừa rồi nếu anh bóp mạnh thêm ba phần nữa thì giờ anh đã chết rồi”. Anh ta không muốn lấy mạng của đối phương, chỉ bẻ gãy một cánh tay xem như hoàn thành nhiệm vụ cô chủ giao cho là được. ” Cô ta ra lệnh cho vệ sĩ: “Đánh anh ta tàn phế đi cho tôi! Bấy giờ tên vệ sĩ mới biết mình đã gặp phải cao nhân. Trong lúc anh ta còn đang thắc mắc thì một lực lớn truyền qua bàn tay anh ta, chạy dọc theo cánh tay tới bả vai. Cô gái đó cười khẩy, đáp: “Có gì mà không hay? . Thế nhưng, anh ta vẫn gắng gượng chắp tay bằng được, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, hai hàm răng run lập cập nói: “Cảm ơn anh! ”, Lý Dục Thần hỏi. Thế nhưng anh ta không ngờ rằng, ngón tay của anh ta dường như lại nắm phải một khối sắt, hoàn toàn không thể bóp nổi. ” Vệ sĩ không nói thêm gì nữa. Nói rồi, cô ta xách váy chạy về phía chiếc thuyền hoa bên bờ, kêu to: “Này, mau cho tôi lên thuyền! Anh ta chắp tay lạy bóng người đã biến mất ở đằng xa, lúc này anh ta mới nhận ra một bên cánh tay của mình không còn nhấc lên nổi nữa. Anh ta nghe thấy một tiếng “rắc” vang lên, sau đó là cảm giác đau như khoan thẳng vào tim. Nói xong, Lý Dục Thần xoay người đi dọc theo bờ đê ven hồ. Hôm nay anh bị gãy một tay cũng coi như là đã có cách để ăn nói thỏa đáng rồi. . “Một người chủ như vậy không đáng để đi theo. Bố tôi đang ở ngay trong đó, cùng lắm thì tôi nhờ bố tôi nói với người ta một tiếng là xong. Cô gái quay đầu liếc nhìn sân khấu ở đằng xa, nói: “Tôi giao lại chuyện ở đây cho anh, tôi vào trong đó trước đây. Đây là công phu gì vậy? Lúc này, anh ta chỉ cảm thấy tuyệt vọng và sợ hãi. Lúc này, phong thái đoan trang, nhã nhặn của cô ta kết hợp với chiếc váy dài lấp lánh kim cương trông chẳng khác gì một ngôi sao quốc tế, khác hẳn với người ban nãy vừa chạy vội vàng trên bờ đê ven hồ, cứ ngỡ như đã biến thành một người khác. ” Vệ sĩ không thay đổi sắc mặt nhìn Lý Dục Thần một cái rồi bước tới chỗ cô gái đó, nói nhỏ: “Thưa cô chủ, hôm nay ngài tới đây để dự tiệc, động tới người của người ta trên địa bàn của chính người ta thì thật không hay”. Anh ta chưa từng thấy cao thủ nào giỏi như vậy. Tên vệ sĩ hoảng sợ nhìn Lý Dục Thần, thậm chí quên cả kêu đau. Mọi người nhỏ giọng xì xào bàn tán. Lúc này, tên vệ sĩ mới biết mình gặp phải cao thủ, vội vàng bóp mạnh hơn nhưng dù anh ta đã dùng hết sức bình sinh cũng vẫn không thể bóp nổi xương bả vai của đối phương mảy may. Cô ta chậm rãi bước đi trên thảm đỏ, vừa đi vừa mỉm cười với những người xung quanh, lúc sắp tới chính giữa sân khấu, cô ta còn cố ý dừng lại một lát, như thể thảm đỏ và sân khấu này được chuẩn bị cho cô ta vậy. Vệ sĩ hơi sững sờ, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng. Chỉ là một tên nhân viên quèn thôi mà, phía ban tổ chức làm gì được tôi chứ? Tên vệ sĩ này không muốn đánh chết người nên chỉ sử dụng ba phần mười công lực. Cô gái nhấc chiếc váy kim cương dài xuống thuyền, bước lên thảm đỏ. Nói rồi, anh ta áp sát tới gần, ngón tay khum lại thành móng vuốt, chụp lên vai Lý Dục Thần. ” Sau đó anh ta bỏ đi, đầu không ngoảnh lại. Với mức độ hiểu rõ về cơ thể sau nhiều năm tập võ của bản thân, anh ta cực kỳ chắc chắn xương bả vai của mình đã bị đập nát. Ba phần mười công lực của anh ta là đã đủ để bóp nát xương bả vai của người bình thường rồi. “Đây là ai? "
"Nhân vật chính của hôm nay không phải là cô ta đấy chứ? "
"Rất có thể. Mặc dù ông chủ Lưu của tập đoàn Vinh Thành không phải gia đình có chức có quyền nhiều đời nhưng bàn về độ giàu có thì chẳng mấy ai ở Nam Giang dám nói mình giàu hơn ông ta cả". "Mọi người xem kìa, người vừa đứng lên kia chính là ông chủ Lưu", người này thì thầm bảo: "Ông ta chính là nhà giàu mới nổi số một của Tiền Đường chúng ta đấy! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.