Đánh cược giữa Sáu Sẹo và Lý Dục Thần chung quy cũng chỉ là nhạc đệm giải trí. Chuyện quan trọng nhất buổi tối nay chính là cuộc đọ sức giữa cậu Trần của Thân Châu và ông chủ Chu của Vụ Châu. Lúc sau, Lý Dục Thần mới biết, bọn họ đang tranh giành chuyện làm ăn ở cảng Thân Châu. Mấy chuyện làm ăn này không thể để lộ ra ngoài. Ông chủ Chu tên Chu Lợi Quân, là nhân vật lớn của Vụ Châu, mối làm ăn trải khắp nửa tỉnh Nam Giang. Trần Văn Học khẽ đẩy kính như đang suy nghĩ gì đó. Nếu trọng điểm là cược, vậy nên chơi xúc xắc, mọi chuyện do ông trời quyết định. “Tiền” đặt cược này rất hấp dẫn. Chu Lợi Quân nói: “Địa vị anh chủ Thái trong ngành này, chúng tôi đều tin tưởng”. ” Lý Dục Thần nói: “Nếu ở cao nguyên thì Tosa của anh chắc chắn không thể thắng được Ngao Tạng, nhưng ở đây là đồng bằng dưỡng khí sung túc, chỉ cần chịu đựng được năm phút thì Tosa của anh chắc chắn sẽ thắng”. Thái Vĩ Dân nói tiếp: “Trận đấu này có hai người chơi là ông chủ Chu và cậu Trần, bất kỳ bên nào nhận thua thì trận đấu sẽ dừng ngay lập tức, còn không thì sẽ trở thành một trận tử chiến cho đến khi một con chó bị cắn chết, bên còn sống sẽ thắng. Người huấn luyện chó kia có làn da ngăm đen, mặc trang phục Tây Tạng truyền thống, đeo rất nhiều vòng cổ với hình thù khác nhau, cổ tay cũng đeo vòng thiên châu, trên mười ngón tay thì có đến tám ngón đeo nhẫn nạm đá quý. ” “Thứ nhất, chó của hai người đều đã giao cho tôi để kiểm tra, không bên nào sử dụng bất kỳ chất kích thích hay thuốc gì tương tự, trước khi thi đấu, cơ thể chúng hoàn toàn bình thường, phù hợp tiêu chuẩn chọi chó, hai người có gì thắc mắc không? Nhà họ Trần cử người đại diện đến, chính là Trần Văn Học, là một cậu ấm được xưng là “nho nhã bại hoại”. Chọi chó là sao chứ? Chó của Chu Lợi Quân là giống chó Ngao Tây Tạng, ngay cả người huấn luyện chó cũng được mời từ Tây Tạng đến. Thái Vĩ Dân bắt đầu tuyên bố quy tắc:
“Hai vị, trước khi cuộc đấu chính thức bắt đầu, có vài chuyện phải nói rõ! Thái Vĩ Dân rất coi trọng trận cược này nên mấy hôm nay đều đắm mình ở trại chó. Muốn giao thương với Vụ Châu thì không có trạm trung chuyển, dù tôi không ngăn cản chuyện làm ăn của các người thì các người cũng rất khó thuận lợi”. Lý Dục Thần kinh ngạc, không hiểu tại sao tên này lại tin tưởng mình như vậy. “Cậu Trần xem thử đi, nếu không có ý kiến gì thì cứ ký trên này”. Đương nhiên, tuyến kinh doanh này cũng không thể lộ ra ngoài. Đầu óc mấy kẻ có tiền này, đúng là không giống với người thường. Trần Văn Học nói. Ông lão bên cạnh lên tiếng nói: “Cậu ba, trong nhà chỉ đồng ý chuyện bến cảng, còn chiếc thuyền kia… ” Trần Văn Học khẽ nhíu mày nhưng vẫn hỏi: “Thêm thế nào? ” “Tôi có một mảnh đất ở Vụ Châu, theo giá trị tài sản thì không tính là cao, nhưng đó là con đường thương mại duy nhất nếu muốn làm ăn ở Vụ Châu. Chu Lợi Quân và nhà họ Trần có xung đột, chịu tổn thất cũng không ít. Giả sử ông chủ Chu thắng, vậy sau này ông chủ Chu có thể tự do kinh doanh ở bến cảng Thân Châu, cậu Trần và nhà họ Trần không được dùng bất kỳ lý do gì can thiệp. Có thắc mắc gì không? Gã ta coi trọng vụ buôn lậu ở cảng Thân Châu, mà mối làm ăn này trước giờ đều nằm trong tay nhà họ Trần - Thân Châu. “Cậu Trần, chúng ta có cần cược thêm không? ” “Tôi không có”. ” “Tôi biết”. Cũng không biết bọn họ thương lượng thế nào mà cuối cùng lại thành tình trạng dùng cách thức chọi chó ở nơi trung gian - Hòa Thành để quyết định chuyện kinh doanh tại bến cảng thuộc về ai. Nếu cậu Trần thắng thì nhà họ Trần có thể tự do qua lại con đường kinh doanh Vụ Châu, ông chủ Chu không được dùng bất kỳ lý do gì để ngăn cản hay phá rối. Hai người có ý kiến gì không? “Tôi cũng không có thắc mắc gì”, Trần Văn Học nói. Lý Dục Thần không hiểu lắm, tại sao họ lại chọn cách chọi chó. Cho hai con chó cắn nhau để quyết định chuyện kinh doanh thuộc về người nào. ”. Vụ Châu thông thương buôn bán đi toàn thế giới, khi có được mảnh đất của Chu Lợi Quân thì chẳng những lưu thông làm ăn thuận lợi mà còn có thể có địa vị vững chắc ở Vụ Châu. Nếu chuyện này mà làm không tốt, về nhà lại bị mắng thôi”. ”, Chu Lợi Quân vui mừng nhảy lên: “Nói miệng không tính, chúng ta viết chứng từ đi”. Hai bên tạo thành sự đối lập rõ rệt, khiến trận đấu càng trở nên thú vị. Chu Lợi Quân thì không trả lời ngay, mà cười ha ha nhìn Trần Văn Học. Để công bằng, hoặc nói cách khác là để nhà họ Trần đồng ý cách này, Chu Lợi Quân đã đặt cược là một tuyến thương mại từ Thân Châu tới Tây Nam đi qua Vụ Châu, do gã ta nắm giữ. Nếu trọng điểm là đấu thì tỷ thí võ công sẽ trực tiếp hơn, cũng thể hiện được thực lực của hai bên tốt hơn. “Thứ hai… Hai người cùng lúc lên tiếng. “Cậu Trần, cậu có quyền quyết định không? Nhà họ Trần ở Thân Châu có thế lực rất lớn, đương nhiên sẽ không chắp tay tặng “mỏ vàng” trong nhà cho người ngoài. “Thứ ba, tiền cược của hai người là quyền kinh doanh ở bến cảng Thân Châu và quyền thông thương con đường kinh doanh Vụ Châu. ” “Không có! ” “Tôi biết nhà họ Trần ở Thượng Hải có một chiếc thuyền đặc biệt, dùng nó trao đổi đồng giá đi, tôi muốn con thuyền đó của các người”. ” “Không có”. ” “Đương nhiên, hôm nay tôi đến đây là đại điện cho gia tộc”. Chó của Trần Văn Học là giống Tosa Inu, người huấn luyện chó đến từ Đông Doanh, cả hai khác nhau ở chỗ, người huấn luyện chó này lại là một mỹ nữ Đông Doanh xinh đẹp không kém cạnh ai. Gã ta biết ở Thân Châu thì không xử được nhà họ Trần, vậy nên nghĩ cách ra một lối tắt khác là tìm người ra mặt thương lượng với nhà họ Trần. Nói rồi gã ta lấy một phần hợp đồng đã viết sẵn từ trong túi ra. Trần Văn Học xua tay tỏ ý không cần nói nhiều, hơi trầm ngâm: “Được, tôi đồng ý”. Trần Văn Học nhỏ giọng hỏi Lý Dục Thần: “Anh Lý, anh nghĩ ai có thể thắng? “Anh muốn gì? ”. Trần Văn Học như nghe thấy kết quả thì thở phào nhẹ nhõm: “Vậy tôi yên tâm rồi. “Được! Trần Văn Học ngây người, cầm tờ giấy qua nhìn. "Thì ra đây mới là mục đích thật sự của anh! "
Người có mắt đều nhìn ra được, đây là cái bẫy mà Chu Lợi Quân đã đào sẵn. Đọc full tại TAMLINH247. VN nhé !
