.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 598: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 616 Tôi già rồi, không phục không được!




Lý Dục Thần cười nói: "Ông nội Lâm, cháu đã nói rồi, cháu sẽ tổ chức một buổi lễ đính hôn làm hài lòng nhà họ Lâm, hôm nay có đông đảo các gia đình giàu sang tề tựu về đây, không biết ông có hài lòng không? "


Lâm Thượng Nghĩa hoàn toàn không hài lòng với lời Lý Dục Thần nói, cụ nói: "Dục Thần, ông biết cháu có năng lực nhưng có một số việc chúng ta là người thì phải xử sự sao cho thật đường hoàng. Ông có thể chấp nhận chuyện nhà họ Lâm sa sút, cũng đâu phải ông chưa từng nếm mùi thất bại bao giờ. Thế nhưng, ông không muốn bị người ta mắng vào mặt. Ông đã là người gần đất xa trời rồi, ông không muốn sau khi ông chết, con cháu nhà họ Lâm phải sống tiếp với tiếng xấu như vậy". ”, Lâm Thượng Nghĩa cả giận nói. Gia chủ Triệu quá khen! ” “Cụ Lâm quá khen! Tuy còn trẻ tuổi nhưng đã gây dựng được sự nghiệp như ngày hôm nay. Cho nên ông ta vô cùng khiêm tốn, không chỉ ở trước mặt Lý Dục Thần mà ngay cả ở trước mặt người nhà họ Lâm cũng vậy. Sau này mong được cậu Lý chiếu cố nhiều hơn! Mọi người cười nói với nhau, bầu không khí sôi nổi, hài hòa. Bọn họ đều thật lòng đến chúc phúc cho lễ đính hôn của cháu và Mộng Đình, cũng thật lòng chúc phúc nhà họ Lâm”. Lý Dục Thần hiểu tính của Lâm Thượng Nghĩa, ông cụ sợ anh sử dụng vũ lực gây khó dễ, nhất là có kẻ thù không đội trời chung là nhà họ Triệu gia nhập và sự xuất hiện của Từ Thông, khó tránh khỏi khiến người ta đánh hơi ra mùi âm mưu. Tôi già rồi, không phục không được! Lâm Thu Thanh nói: “Bố, bố hồ đồ rồi phải không, Dục Thần làm vậy là để cứu nhà họ Lâm chúng ta, bố chớ nghe Viên Thọ Sơn nói linh tinh! Chỉ một câu đơn giản như vậy nhưng qua tai Triệu Tứ Hải lại chẳng khác nào một đứa trẻ nhận được lời khen của thầy cô, ông ta kích động, hưng phấn ra mặt. ”, Lý Dục Thần gật đầu mỉm cười. Những nhà khác cũng tới giải thích với Lâm Thượng Nghĩa. Sự khiêm tốn của Từ Thông khiến toàn thể nhà họ Lâm vừa thấy vinh dự lại vừa thấy đôi phần thấp thỏm. Cụ có một cô cháu gái rất ngoan, một cậu cháu rể rất tốt đấy! Lý Dục Thần mỉm cười: “Ông nội Lâm, ông yên tâm, cháu không dùng âm mưu quỷ kế gì cả, cũng không hề bắt ép bất kỳ ai. ”, Lâm Thượng Nghĩa cảm kích nói. ” “Bố không thèm cái kiểu nịnh bợ ấy! Lâm Thượng Nghĩa nhìn Lý Dục Thần chằm chằm. ”, Lâm Thượng Nghĩa cười nói: “Hai nhà họ Lâm và họ Triệu đều ở tại thành phố Hòa, từ lâu tôi đã muốn thúc đẩy quan hệ giữa hai nhà, chẳng qua là vẫn chưa tìm được cơ hội mà thôi. “Gia chủ Triệu thật có lòng! ”, Từ Thông bước tới dìu tay Lâm Thượng Nghĩa: “Cụ là tiền bối trong giới kinh doanh, từ lúc tôi còn quấn tã đã nghe tiếng tăm lừng lẫy của cụ rồi! Trong đó đặc biệt nhất là nhà họ Từ ở Cô Tô và nhà họ Trần ở Thân Châu đều có thực lực rất lớn mạnh. Từ Thông cười to, bước tới nói: “Cụ Lâm à, cậu Lý nói đúng đấy, chúng tôi đều thật lòng tới chúc mừng. ” Lý Dục Thần rất hài lòng với những gì Triệu Tứ Hải thể hiện hôm nay, loại chuyển biến này cần phải có tầm nhìn và sự quyết đoán, đồng thời cũng nói lên năng lực và địa vị có tiếng nói quyết định của Triệu Tứ Hải ở nhà họ Triệu. Nghiêm Tuệ Mẫn nói: “Bố à, chắc chắn là bố đã hiểu lầm rồi, bố nhìn những người đối diện kia đi, bọn họ đều ước sao chúng ta không chết hết đi, với loại người như vậy, nếu chúng ta thất bại thì mới bị bọn họ mắng thẳng vào mặt, còn nếu chúng ta thắng thì bọn họ sẽ lật mặt quay lại nịnh bợ ngay! Nghiêm Tuệ Mẫn cũng không dám nói gì nữa. ” “Sao dám, sao dám! Bốn gia tộc lớn nhất thành phố Hòa, nhà họ Thẩm ở thành phố Cô, nhà họ Tiêu ở thành phố Tuyên, nhà họ Từ ở Cô Tô, nhà họ Trần ở Thân Châu, tổng cộng có tám gia tộc lớn. “Ôi cụ Lâm, cụ đừng nói như vậy, nói vậy thì đúng là tổn thọ tôi quá! ” Lâm Thượng Nghĩa nghiêm mặt lại: “Con thì biết cái gì? ”, Triệu Tứ Hải nói: “Tất cả đều là công lao của cậu Lý, tôi đâu dám nhận vơ! Tôi đây rất bội phục chí khí của gia chủ Triệu! Người đại diện cho nhà họ Trần tới đây là Trần Văn Học, anh ta là hàng con cháu nên đương nhiên người có địa vị cao nhất ở đây là Từ Thông, hơn nữa, toàn bộ hoạt động ở đây hôm nay đều do một mình Từ Thông ôm lấy hết mọi việc nên có thể coi ông ta như là một nửa chủ nhà. Chắc chắn nhà họ Lâm có thể tiến lên một tầm cao mới, sau này chúng tôi và mấy gia tộc lớn đều phải nhờ cậy cụ dìu dắt! ” Sắc mặt Lâm Thượng Nghĩa dịu lại, cụ nói: “Ông Từ nghĩ nhiều quá rồi, tôi không có ý nói ông, cũng không hề nói các vị quan khách khác. Cụ không thể đuổi chúng tôi về được! ” Thấy bố mình nổi giận, Lâm Thu Thanh không dám nói tiếp nữa. Nhà họ Lâm thì có tài đức gì mà có thể rước được một bậc Đại Phật như ông Từ rời núi chứ! “Ông Từ, chuyện hôm nay đã phiền ông nhọc lòng rồi! Các ông đến đây đương nhiên Lâm Thượng Nghĩa tôi rất vui mừng. Thế nhưng, Từ Thông không hề dám vô lễ, trong lòng ông ta biết rõ, Lý Dục Thần mới là người có địa vị cao nhất ở chỗ này. Không ngờ gia chủ Triệu lại đi trước tôi một bước. ” Triệu Tứ Hải cũng bước tới, nói: “Cụ Lâm, tôi thành tâm tới chúc mừng. ” “Ông Từ mới thực sự là mãnh hổ! ", Lâm Thượng Nghĩa nói. Từ Thông cười to: "Cụ Lâm à, cụ không hề già chút nào, hôm nay cháu gái của cụ đính hôn, sau này cụ còn phải bế chắt trai, con cháu đầy nhà! "
Lâm Thượng Nghĩa nghe vậy rất vui vẻ, cụ cười to: "Xin nhận lời chúc này của ông! Có điều con người có không muốn thừa nhận mình già rồi cũng không được, tôi còn sống được tới tận hôm nay là đã thỏa mãn lắm rồi. Sau này là thiên hạ của những người trẻ tuổi các ông".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.