Rõ ràng là nhà họ Cao đã đứng về phe nhà họ Lâm, mặc dù không hề có tuyên bố gì nhưng nếu ông ta muốn động tới nhà họ Lâm thì sẽ rất khó. Hơn nữa liên minh bên phe ông ta cũng sẽ rất khó trụ lại được, nói gì tới chuyện làm minh chủ. Hiện tại, hy vọng duy nhất của ông ta chính là nhà họ Tiền. Chỉ có nhà họ Tiền là vẫn còn năng lực để bảo vệ liên minh này. Với tình hình hiện tại, Viên Thọ Sơn không còn mơ mộng gì tới chuyện làm minh chủ nữa, thực lực của phe đối diện khiến ông ta sợ hãi, chỉ cần không thua là đã khá lắm rồi. ” Thấy Tiền Khôn đã đi sang phía đối diện, cộng thêm Cao Tử Hạng vừa tới và Từ Thông ở Cô Tô, nhà họ Trần ở Thân Châu, nhà họ Tiêu ở Tuyên Thành, nhà họ Thẩm ở thành phố Cô và bốn nhà Lâm, Triệu, Phùng, Tra của thành phố Hòa. ” Viên Thọ Sơn đang định nói thì Tiền Hân Đồng đứng bên cạnh Tiền Khôn đã không còn kiên nhẫn nổi nữa, cô ta nói: “Ông à, ông nói mấy lời thừa thãi ấy với bọn họ làm gì, chúng ta tới đây là để chúc mừng anh Lý, không phải đến để ôn chuyện”. Trên mặt hồ chỉ có một chiếc thuyền nhỏ, là loại thuyền chèo tay mà bình thường khách du lịch vẫn hay sử dụng. ” “Lẽ phải? Thế nhưng, chẳng mấy chốc, ông ta lại nghe thấy có người kích động la lên: “Là ông Khôn! Nói rồi, cô ta chỉ tay sang hướng đối diện: “Ông xem, anh Lý đang ở đằng kia! Đương nhiên Viên Thọ Sơn có số điện thoại của Tiền Nhược Vọng nhưng ngoại trừ ở các sự kiện công khai ra, những lúc khác, bọn họ chưa bao giờ liên lạc với nhau, càng không có bất kỳ mối quan hệ cá nhân nào. Rất nhiều năm trước, Tiền Khôn đã tiến sát tới cấp bậc Tông Sư nhưng sau khi bị thương ở Đông Doanh thì công phu đã sụt giảm. Cho nên ông ta nhanh chóng chuyển mắt nhìn đi hướng khác. ” Viên Thọ Sơn giật mình, nhìn về phía góc thủy đình đó, trông thấy chiếc thuyền đã cập bến, hai người, một già một trẻ, một nam một nữ, bước xuống thuyền. Chúng ta qua đó thôi! ”, Tiền Khôn kinh ngạc: “Giữ gìn lẽ phải gì cơ? Ông ta quay đầu lại nhìn mới thấy những gia đình giàu có vốn vây quanh ông ta đều đã tản ra hết như thế ông ta là kẻ gieo rắc tai họa, cần phải cách xa ông ta ra. Hơn nữa, bản thân Viên Thọ Sơn cũng là người tập võ, ông ta biết Tiền Khôn lợi hại thế nào. Mọi người nhanh chóng rút ra kết luận: “Nhà họ Viên tiêu rồi! Là ông Khôn cơ mà! Ông Khôn của nhà họ Tiền tới! ” “Không ngờ ông Khôn lại đích thân tới đây, chúng tôi ở đây đều đang ngóng trông người nhà họ Tiền tới giữ gìn lẽ phải! “Sao lại như vậy được! Đương nhiên loại thuyền này không thể nào là nhà họ Tiền được. Tiền Khôn cũng để mặc cho cháu gái kéo mình đi sang phía đối diện, bỏ Viên Thọ Sơn và nhóm nhà giàu của Nam Giang lại. ” Nói rồi, cô ta chẳng buồn đếm xỉa tới ánh mắt của bao ngươi, kéo Tiền Khôn chạy lại chỗ Lý Dục Thần. Bọn họ đều đã nghe thấy Tiền Hân Đồng nói gì. Ông ta chỉ hận không thể tự tay gọi điện thoại cho Tiền Nhược Vọng. “Chú Lý, chúc mừng, chúc mừng! Viên Thọ Sơn chỉnh trang lại áo sống, tiến lên mấy bước để đón tiếp: “Ông Khôn, từ khi chia tay đến giờ ông vẫn tốt đẹp cả chứ! Lần này, bọn họ kinh ngạc như thể bị sét đánh. Địa vị của Tiền Khôn ở nhà họ Tiền không thua gì tộc trưởng Tiền Nhược Vọng. Không riêng gì ông ta mà toàn bộ giới thượng lưu của Tiền Đường đều nhận ra. Ông ta nhận ra cả hai người đó. Ông ta nhìn về phía mặt hồ, hi vọng nhà họ Tiền mau tới đây. Tiền Khôn đích thân đến đây! Đây là nhà họ Tiền! Bọn họ chính là Tiền Khôn và Tiền Hân Đồng tiếng tăm lẫy lừng. Ông Khôn của Tiền Đường tới đây là để chúc mừng anh Lý! ” Tiền Khôn trông thấy ông ta, cười nói: “Hóa ra là gia chủ nhà họ Viên! Viên Thọ Sơn hết sức bất ngờ. ” Viên Thọ Sơn cảm thấy gió hồ càng ngày càng mạnh, tiếng bàn tán của mọi người càng ngày càng nhỏ. "
Tiền Khôn đi về phía Lý Dục Thần, vui vẻ nói. Một tiếng chú Lý này của ông ấy làm đám đông giật mình rớt cằm. Thân phận của Tiền Khôn là gì nào? Ông ấy là nhân vật đứng thứ hai của gia đình số một Giang Nam! Là anh họ của tộc trưởng Tiền Nhược Vọng nhà họ Tiền.
