.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 616: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 634 võ hồn oai phong hơn nhiều.




Sau đó, hàng năm bọn họ đều sẽ gặp nhau vào khoảng thời gian này, địa điểm này. Càng ngày càng có nhiều người biết đến, lưu truyền càng ngày càng rộng, mọi người liền lấy cái tên "đại hội võ lâm", mượn địa điểm "võ lâm" để làm chuyện "võ lâm". Chỉ là có nhiều người, đương nhiên không tiện giao đấu trong công viên, liền đổi thành tiến hành ở trung tâm hội nghị Nam Giang bên cạnh quảng trường Võ Lâm. Không phải ai cũng có thể tham gia đại hội võ lâm, nhất định phải có thư mời mới có thể vào. Trên tay chị Mai có thư mời, đây là Liễu Kim Sinh phái người đưa đến quán Giang Hồ. Lúc này có hai chiếc xe tiến vào quảng trường, dừng lại bên ngoài trung tâm hội nghị. Chị Mai đã nói hết lời, nhưng bảo vệ không phải người trong võ lâm, không biết Nhất Chi Mai, Vương Thiết Thủ gì cả, ngay cả trong này muốn mở họp cái gì cũng không rõ ràng, nói cái gì cũng vô dụng. Lúc trước Hà Trường Xuân để võ hồn ra mặt, ước hẹn gặp nhau ở đại hội võ lâm với anh, trong lúc đó anh sẽ không dùng võ lực động tới nhà họ Viên, để tới đại hội võ lâm rồi giải quyết một thể. Lý Dục Thần khẽ nhíu mày. Viên Thọ Sơn dẫn Hà Trường Xuân đi tới cửa lớn trung tâm hội nghị. Nếu tính như thế, Lý Dục Thần tham gia đại hội võ lâm có thể coi như là được Hà Trường Xuân gửi lời mời, mà bây giờ bị giữ ở cổng, Hà Trường Xuân không có khả năng không nhìn ra, thậm chí còn không hỏi một câu nào. Bảo vệ không biết Nhất Chi Mai, không biết Lý Dục Thần, thậm chí cũng không biết Hà Trường Xuân, nhưng anh ta lại biết bố con nhà họ Viên. Hà Trường Xuân thấy Lý Dục Thần chỉ khẽ gật đầu, không nói lời nào, cũng không có hỏi nhiều xem vì sao bọn họ lại đứng ở cửa đã tiến vào trung tâm hội nghị. Người trên chiếc xe đầu tiên đi xuống, Lý Dục Thần đều quen biết, chính là ba bố con nhà họ Viên: Viên Thọ Sơn, Viên Nãi Minh, Viên Thiên Lãng. Lúc trước Liễu Kim Sinh chỉ mời ba người của quán Giang Hồ, bên trên thư mời cũng viết chính xác "ba người Nhất Chi Mai", đương nhiên không bao gồm Lý Dục Thần. Muốn đi vào à? " Lý Dục Thần không thèm để ý đến thái độ của Viên Thọ Sơn, sau khi kết thúc lễ đính hôn ngày hôm qua, nhà họ Viên đã không có ý nghĩa gì với anh cả. "Đây không phải cậu Lý ở thủ đô sao? Lý Dục Thần đã từng nhìn thấy võ hồn của Hà Trường Xuân, so sánh với bản thân ông ta, võ hồn oai phong hơn nhiều. Lý Dục Thần đã đồng ý, cũng đã thực hiện lời hứa, cho tới bây giờ anh vẫn chưa hề động vào nhà họ Viên. Ba người xuống xe, Viên Thọ Sơn và Viên Nãi Minh đứng ở nơi đó không nhúc nhích, Viên Thiên Lãng thì chạy ra sau xe, khom người mở cửa xe, một người đàn ông trung niên đi xuống từ ghế sau. Lần này liền lúng túng, Lý Dục Thần, Mã Sơn và Lâm Vân bị bảo vệ ngăn lại, nói không có thư mời không cho vào. Đến khi ông ta biết Lý Dục Thần bởi vì không có thư mời nên bị từ chối ở ngoài cửa, liền không nhịn được bật cười đắc ý. Viên Thọ Sơn trông thấy Lý Dục Thần thì sửng sốt một chút, trong mắt toát ra vẻ thù hận. Người này có dáng dấp bình thường, mặc quần áo rất bình thường, khuôn mặt bình thường đến mức ở trong một đám người sẽ không thể nhận ra được, nếu không phải bố con nhà họ Viên tỏ ra cung kính với ông ta, ai cũng sẽ không nghĩ tới ông ta chính là đại Tông Sư Hà Trường Xuân uy chấn Tiền Đường. Hà Trường Xuân này đúng là kiêu ngạo! Đại hội võ lâm hàng năm, nhà họ Viên ra sức không ít, cũng được coi là một trong số những ban tổ chức. Nhưng mà Lý Dục Thần cũng có thể nhìn ra được, chỉ trong thời gian hai, ba tháng ngắn ngủi, cảnh giới của Hà Trường Xuân lại tăng lên. Có cần tôi giúp cậu không? "Không cần", Lý Dục Thần lạnh nhạt cười một tiếng, xoay người rời đi "Đại hội võ lâm gì chứ, không có thành ý như thế, không tham gia cũng được". Chị Mai đầu tiên là sửng sốt, nhưng rất nhanh đã hiểu được ý của Lý Dục Thần, cũng rời đi theo anh. Mấy người khác càng không cần phải nói. Lý Dục Thần nhẹ nhàng bâng quơ muốn đi như vậy, hoàn toàn vượt ra ngoài dự kiến của Viên Thọ Sơn, ông ta vốn muốn sỉ nhục Lý Dục Thần một chút rồi để anh đi vào, không ngờ Lý Dục Thần lại hoàn toàn không ra bài theo lẽ thường, trực tiếp bỏ đi. Viên Thọ Sơn lại không muốn để Lý Dục Thần đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.