.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 623: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 641 “Để tôi đi thì hơn”.




Sư phụ Vinh bên cạnh lai tỏ vẻ mặt nghiêm túc, như đại địch đến. Chị Mai cau mày, không nói gì. Lúc nói đến Liễu tông sư, người thanh niên rất kiêu ngạo, nhưng lúc nhìn chị Mai, trong mắt cậu ta không có chút tôn trọng. Ít nhiều có thể nhìn ra thái độ của Liễu Kim Sinh. Nếu Liễu Kim Sinh muốn làm lành với chị Mai, tuyệt đối sẽ không cho phép đệ tử môn nhân có thái độ như vậy với chị Mai. Có người nhiều chuyện đi đến phòng bao báo cáo, Liễu Kim Sinh nghe xong liền khẽ cau mày, còn những người khác cũng cảm thấy bất ngờ. Đừng có cho thể diện mà không cần! các người… Một tiếng bạt tai giòn tan. ” Người thanh niên tỏ vẻ mặt khinh thường: “Đừng nghĩ tôi không biết bà là ai, chẳng phải là nữ tặc năm đó vào nhà họ Liễu ăn trộm bị bắt, dựa vào vài phần nhan sắc mê hoặc chú tôi sao! Các người đánh Liễu Húc tôi, chính là tát vào mặt nhà họ Liễu, tát vào mặt chú của tôi! Liễu Kim Sinh lắc đầu, nói: “Để tôi đi thì hơn”. Nhưng vấn đề là, cậu ta lại không nhìn rõ, rốt cuộc là ai tát cậu ta. Liễu Kim Sinh vừa đứng lên, những người khác cũng đứng lên. “Các… Cậu đi hỏi chú cậu, tôi có tư cách gọi tên ông ta không? ” Cậu ta gào lên như vậy, người trong hội trường đều nhìn qua. ” Chị Mai cười lạnh lùng nói: “Thì ra Liễu Kim Sinh là chú của cậu hả? ”, cậu thanh niên tức không để đâu cho hết: “Dám đánh tôi? Ông chủ Vương cười hi hi hùa theo: “Đúng thế, không có chút thành ý nào! ” Người thanh niên tức giận: “Tên của chú tôi là để bà gọi hả? Một đám người đến trước bàn Lý Dục Thần. Đã từng nghe tông sư không thể sỉ nhục chưa? Mọi người không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng mấy câu cuối cùng mà Liễu Húc nói thì nghe rất rõ. Những người ngồi ở đó đều không nói gì, người thanh niên cho rằng họ bị dọa sợ bởi danh tiếng của Liễu tông sư, đắc ý cười khinh thường, thúc giục nói: “Đi thôi”. Cậu ta ôm mặt, kinh ngạc nhìn những người ngồi ở bàn trước mặt. Cậu thanh niên nhà họ Liễu nghiêng ngả, khuôn mặt lập tức sưng vù. Các người chết chắc rồi! Bốp! Không phải không chịu nổi mấy câu này, mà là cuối cùng nhìn rõ thái độ của người nhà họ Liễu với bà ta, mặc dù đã qua nhiều năm, nhưng vẫn chưa từng thay đổi. ” Cậu ta vừa nói ra lời này, sắc mặt của chị Mai lập tức trở nên cực kỳ khó coi. Chị Mai lạnh lùng nói: “Nếu muốn mời tôi, thì bảo Liễu Kim Sinh tự đến mời”. Một người trung niên bên cạnh Liễu Kim Sinh đứng lên nói: “Tôi đi xem sao”. Đại hội võ lâm mở nhiều năm như vậy, trước nay chưa từng xảy ra chuyện như này. Trong mắt nhà họ Liễu, bà ta là nữ tặc Lan Môn, vốn không xứng với gia đình giàu có như nhà họ Liễu ở thành phố Dũng. Mọi người cũng rất chấn kinh, nhìn bàn bên chỗ chị Mai, đều hỏi nhau, những người ngồi bàn này có lai lịch thế nào, sao dám đánh người của nhà họ Liễu? Dù thế nào cậu ta cũng không ngờ, có người dám đánh môn đồ tông sư. Điều này khiến một chút ảo tưởng còn sót lại trong lòng bà ta cũng vỡ tan như bọt bong bóng xà phòng. Mấy đại tông sư, và ba người của ba thế gia đều đi ra theo. Liễu Húc nhìn thấy Liễu Kim Sinh đi ra, ưỡn ngực, chỉ vào người ngồi bàn này nói: "Chú, họ đánh cháu! "

Liễu Kim Sinh nhìn khuôn mặt sưng phồng của Liễu Húc một cái, hỏi: "Ai đánh? "

Liễu Húc lắc đầu: "Không, không nhìn rõ". "Phế vật! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.