.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 626: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 644 Ông ta đã đột phá lên Tiên Thiên rồi ư?”




"Lý Dục Thần là ai? "


"Mấy người chưa nghe nói chuyện trên hồ Tiền Đường hôm qua à? "

"Trên hồ Tiền Đường có chuyện gì vậy? "

Sau một hồi xì xào nói chuyện, cuối cùng phần lớn mọi người đều đã biết chuyện hôm qua Lý Dục Thần đính hôn, tập đoàn Kinh Lý gọi vốn, bắt tay với các gia tộc giàu có khác để triệt hạ nhà họ Viên. "Hóa ra là hậu duệ của nhà họ Lý ở thủ đô, chẳng trách lại ngang tàng như thế! Dù nhà họ Lý có lợi hại tới đâu cũng đâu thể vũ nhục Tông Sư được đúng không? A Mai, trở về đi, trở lại bên tôi đi, tôi đón bà về nhà họ Liễu, không còn ai dám nói ra nói vào gì bà nữa”. Tiếc là Nhất Chi Mai đã nhìn thấu ông ta, bà ta mắng: “Hứ! Nghe những lời đàm tiếu này, Liễu Kim Sinh bất giác nhíu mày, nhìn lại Lý Dục Thần một lần nữa. . Bình thường, nếu muốn bàn tán chuyện của Tông Sư thì dù có nói trộm sau lưng cũng vẫn phải thận trọng, vậy mà hôm nay bọn họ lại có thể ngồi nghe trực tiếp. . Nỗi khổ? Nếu chuyện này được lan truyền thì chắc hẳn sẽ trở thành giai thoại một thời. Ông ta biết quan hệ giữa Nhất Chi Mai và Liễu Kim Sinh, năm xưa, ông ta cũng từng gặp Nhất Chi Mai nên không dám ăn nói lỗ mãng như đám người trẻ tuổi mà còn phải xem ý của Liễu Kim Sinh, nếu như Nhất Chi Mai trở về nhà họ Liễu thì ông ta còn phải gọi bà ta là chị dâu. Giờ tôi đã làm được rồi. ” “Ôi, lạc đà gầy thì vẫn to hơn ngựa béo! “Cái gì? . Ai nấy đều đánh hơi được mùi có chuyện hay để nghe. Tôi bảo A Húc tới mời bà cũng là bởi muốn nối lại tình xưa”. Nỗi khổ gì? ” Lời này vừa nói ra, mọi người lại tiếp tục rì rầm bàn tán. Ở trong mắt người ngoài, chắc hẳn ông ta phải rất nặng tình với Nhất Chi Mai. ” “Ôi, nếu vậy thì vị trí Tông Sư số một Nam Giang năm nay không còn gì phải bàn cãi nữa rồi nhỉ? Nếu ông thực sự có lòng thì tại sao sau khi ông trở thành gia chủ rồi, ông không tới tìm tôi? Liễu Chấn Võ nói: “Hóa ra là cậu Lý, nghe danh cậu đã lâu! Với tư cách là một Tông Sư, ông ta chịu nói ra lời như vậy đã là hiếm thấy lắm rồi. ” “Thì sao chứ? Ông nghe cậu ta nói gì chưa, cứ như thể trong mắt cậu ta thì Tông Sư chẳng là gì cả vậy”. Chị Mai cười khẩy: “Liễu Kim Sinh, ông cho rằng tôi vẫn là người phụ nữ bị ông đuổi khỏi nhà hai mươi năm trước ư? Chẳng phải là nhà họ Liễu các ông chê xuất thân của tôi thấp hèn, xem thường dân giang hồ hay sao? Ông ta đã đột phá lên Tiên Thiên rồi ư? ” “Chẳng phải nhà họ Lý đã lụn bại từ lâu rồi sao, còn ngang tàng cái nỗi gì nữa chứ? Nhiều năm qua, tôi vẫn luôn chờ bà. ” Ngay cả mấy vị Tông Sư ở đây cũng thay đổi sắc mặt. Ông biết rất rõ tôi đang ở đâu”. Liễu Kim Sinh lắc đầu: “Không thể nào, tôi biết công phu của A Húc tới đâu, nếu bà ra tay thì không thể nào cậu ta lại không biết được”. ” “Tôi mới là người đánh cậu ta, không liên quan gì tới cậu Lý”, chị Mai bỗng nhiên mở miệng nói. Xưa nay nhà họ Liễu chúng tôi không thù không oán với cậu Lý, không rõ vì cớ làm sao mà cậu lại đánh Liễu Húc? ” “Đúng vậy, với một gia đình giàu có như nhà họ Lý thì chỉ cần vẫn còn duy trì được dòng giống thì chưa biết chừng một ngày nào đó sẽ lại quật khởi cũng nên! Nếu còn lên cao hơn nữa là sẽ thành tiên nhỉ? Liễu Kim Sinh nói xong, mọi người đều giật mình. Mọi người lại được một phen sững sờ đổ dồn lại nhìn chị Mai. “A Mai, năm đó tôi đã nói rồi, đợi tới khi tôi đột phá lên Tiên Thiên thì không còn ai có thể ngăn cấm được tôi nữa. Liễu Kim Sinh thở dài: “A Mai, trước đây tôi có nỗi khổ bất đắc dĩ. Liễu Chấn Võ cũng ngẩn người. ” “Trời ạ, Tiên Thiên, nghĩa là còn cao hơn cả Tông Sư, là đỉnh cao đích thực của võ đạo! Chỉ có Hà Trường Xuân là không thèm để ý chút nào. Lý Dục Thần để ý thấy trong đám đông có hai ánh mắt lóe lên sự hưng phấn và ý chí chiến đấu đang nhìn Liễu Kim Sinh. Nhất Chi Mai cười: "Chúc mừng Liễu Đại Tông Sư nhé! Chúc mừng ông trở thành Tiên Thiên! Tiếc là tôi chẳng hứng thú gì với ông hết, càng không hứng thú bước vào nhà họ Liễu các ông".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.