.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 627: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 645 “Mau trả Hỏa Long châu đây!”




"A Mai, bà không muốn chung sống với một cường giả Tiên Thiên ư? Đi với tôi thì bà muốn gì tôi cũng có thể cho bà! "

"Dừng! Đúng là không biết xấu hổ! ", sư phụ Vinh nói: "Người ta đã nói là không hứng thú với ông rồi, ông còn mặt dày mày dạn, thế mà cũng là Tông Sư à! Liễu Kim Sinh giữ vững phong độ của bậc Tông Sư, thong thả nói: “A Mai, bà về nhà họ Liễu với tôi đi, tôi cũng có một phần lỗi trong chuyện này, chúng ta hãy cùng nhau gánh vác”. Chậc, nói khoác thì ai chẳng nói được! Tiếng động này vang lên trong trẻo như tiếng chuông chùa. ” Liễu Kim Sinh nói như vậy, đương nhiên Trữ Phượng Toàn phải nể mặt, không nói thêm gì nữa, chỉ đứng qua một bên chờ. Nếu bà ấy nói muốn hái trăng trên trời thì ông có hái nổi không? ”, Trữ Phượng Toàn quát. Liễu Kim Sinh đạt được mục đích bèn đứng ra làm người giảng hòa, ông ta nói: “Đảo chủ Trữ chớ nóng giận. Sư phụ Vinh lập tức cảm nhận được một áp lực to lớn như sóng cả ập tới, thân thể ông ta như ở trong hầm băng, không tài nào nhúc nhích nổi. Chị Mai không biết điểm khác nhau giữa Hỏa Long châu và Mỹ Nhân châu. Ông ta thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục giễu cợt nói: “Bà ấy muốn gì thì ông sẽ cho nấy à? Anh đã nhìn thấy hạt châu mà chị Mai ăn trộm rồi, nó chỉ là nhân ngư đan, chị Mai gọi nó là Mỹ Nhân châu, rõ ràng không phải là Hỏa Long châu mà Trữ Phượng Toàn nói. Tất cả là tại hồi trẻ nông nổi, có ai chưa từng làm dăm ba chuyện hoang đường đâu chứ! “Mau trả Hỏa Long châu đây! Hơn nữa, với tính tình của chị Mai thì dù bây giờ có biết Hỏa Long châu khác Mỹ Nhân châu, chị Mai cũng sẽ không nói gì. Anh lập tức hiểu ra, chị Mai mới là người bị Liễu Kim Sinh vu oan giá họa. “A Mai, nếu như bà không chịu về với tôi thì tôi buộc lòng phải công khai một số chuyện”, Liễu Kim Sinh nói. Mọi người đều nhìn về Nhất Chi Mai, không ít người lộ vẻ hâm mộ và ganh tị. ” Liễu Kim Sinh nhìn về phía Lý Dục Thần, sắc mặt thay đổi. Chị Mai tưởng Hỏa Long châu mà Trữ Phượng Toàn nói chính là Mỹ Nhân châu nên không giải thích gì. . Áp lực trên người sư phụ Vinh lập tức giảm bớt. Trữ Phượng Toàn chắp tay với Liễu Kim Sinh: “Hóa ra là hiểu lầm, những năm qua, đảo Cửu Long đã nhiều lần đắc tội nhà họ Liễu của thành phố Dũng, xin Liễu Tông Sư chớ trách”. Chuyện này cũng tại tôi, A Mai ăn trộm đồ là vì tôi nên nhiều năm qua tôi chịu nỗi oan này nhưng chưa bao giờ giải thích”. Chuyện này đã được nói ra rồi, xin đảo chủ Trữ cho tôi chút thời gian để tôi khuyên nhủ A Mai, trả đồ lại cho ông”. ” Liễu Kim Sinh sầm mặt lại, trừng mắt nhìn sư phụ Vinh. “Đây chính là Liễu Tông Sư đó, bà ta còn chờ gì nữa chứ? Lúc trước khi đi ăn trộm hạt châu, chị Mai chỉ biết trên đảo Cửu Long có một viên bảo châu nhưng không biết cụ thể nó là gì, ăn trộm xong, phát hiện nó có tác dụng duy trì sắc đẹp nên đặt tên nó là “Mỹ Nhân châu”. Liễu Kim Sinh cười nói: “Nếu tôi trách thì hôm nay đã không mời đảo chủ Trữ tới đây. ” Lý Dục Thần nghe thấy ba chữ “Hỏa Long châu” bất giác nhíu mày. Lúc đó, tôi giận chuyện Liễu Kim Sinh làm nên cố ý đổ tội cho ông ta”. “Không cần ông nói, để tôi tự nói luôn”, chị Mai cười khẩy một tiếng, nhìn về phía ba vị đảo chủ đảo Cửu Long Trữ Phượng Toàn: “Mười mấy năm trước, đồ đảo Cửu Long bị mất là do tôi lấy. Lý Dục Thần cầm một cây đũa lên, gõ khẽ vào chiếc ly. Lúc đầu, chị Mai vốn đã định trả Mỹ Nhân châu lại cho đảo Cửu Long nhưng lời Liễu Kim Sinh nói khiến bà ta tức giận nên ngoảnh mặt đi không nhìn ông ta, cũng không nói tiếng nào. . “Gì cơ? Sau đó, ông ta nhìn về phía Nhất Chi Mai, gọi một tiếng: “A Mai. Sau khi Lý Dục Thần nhìn thấy, anh mới biết đó là yêu đan của người cá. ”, Trữ Phượng Toàn kinh hãi, vừa mừng vừa giận: “Bà mau nói đi, bà giấu Hỏa Long châu ở đâu? Liễu Kim Sinh đã nói rất rõ ràng rồi, chỉ cần Nhất Chi Mai đồng ý đi với ông ta thì ông ta sẽ che chở cho bà ta. "

"Phải đấy, Liễu Tông sư đã đột phá lên Tiên Thiên, là bậc chí tôn của võ đạo, vậy mà bà ta còn không đồng ý? "

"Các người không hiểu rồi, bà ta đang làm giá đấy". "Đúng là bà ta cũng đẹp thật, chẳng trách Liễu Tông Sư lại động lòng nhưng Liễu Tông Sư đã nói vậy rồi mà bà ta vẫn làm kiêu thì không khỏi quá đáng". Sắc mặt chị Mai trở nên khó coi, nghe thấy những lời xì xào bàn tán đó, bà ta giận dữ nói với Liễu Kim Sinh: "Ông đừng có mơ! "
Vốn ý chị Mai là bảo ông ta đừng "mơ" bà ta sẽ theo ông ta về nhưng Trữ Phượng Toàn lại hiểu nhầm là đừng mơ bà ta trả Hỏa Long châu lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.