Viên Thọ Sơn cười ha ha: "Sớm biết có ngày hôm nay thì sao lúc trước còn làm như thế! Hôm nay, cậu không muốn đánh với tôi cũng không được. Võ lâm có quy củ, mối thù sống còn, trừ khi hôm nay có Tông Sư thay cậu ra mặt, nếu không cậu chỉ có thể đánh với tôi một trận. Muốn làm rùa đen rút đầu cũng được, quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi ngay trước các vị Tông Sư và đồng đạo võ lâm, tuyên bố vĩnh viễn làm một con chó của nhà họ Viên tôi! "
Xung quanh an tĩnh lại. Chủ đề ngày hôm nay là tôi và Hà Tông Sư đọ sức, hai người cũng không thể giọng khách át giọng chủ được chứ. " "Xem ra nhất định phải đánh trận chiến này rồi", Lý Dục Thần có chút bất đắc dĩ nói. Tiền Khôn quay đầu nhìn Trí Nhẫn, chỉ thấy Trí Nhẫn cụp mắt xuống, vẫn như lão tăng nhập định, dường như không hề quan tâm gì đến chuyện xảy ra ở đây. Nhưng mà hôm nay là đại hội võ lâm, mặc dù hai người cũng được tính là người trong võ lâm, nhưng giữa hai người chỉ là ân oán cá nhân, cũng không liên quan gì đến võ lâm phân tranh cả. Hoặc là quỳ xuống dập đầu cho tôi, làm chó của nhà họ Viên tôi, hoặc là nhận lấy cái chết đi! Viên Thọ Sơn không ngờ lại đột nhiên có sự cố, lập tức nhíu mày. "Trữ đảo chủ, không bằng thế này đi, tôi sẽ không đánh chết cậu ta, để cậu ta còn thoi thóp, sau đó ông ép hỏi cậu ta về tung tích của Hỏa Long Châu, đợi đến khi ông lấy được Hỏa Long Châu rồi thì lại đưa cậu ta cho tôi, như thế nào? Quan Nhã Lệ nhìn về phía Xà Bích Thanh ở chỗ khách quý, trong đôi mắt mang theo mấy phần thăm dò, Xà Bích Thanh lại khẽ lắc đầu với Quan Nhã Lệ. "Trữ đảo chủ, kẻ này vô cùng xảo trá, không thể tin tưởng cậu ta được. Nhìn thấy chưa, không có ai chịu giúp cậu cả. " Viên Thọ Sơn sững sờ, mới biết Trữ Phượng Toàn là vì Hỏa Long Châu. " Trữ Phượng Toàn do dự một chút, nói: "Viên Tông Sư nói như vậy cũng không phải là không thể, nhưng cao thủ luận võ, sống chết chỉ ở trong nháy mắt, ông có thể bảo đảm ông thắng cậu ta mà vẫn có thể giữ được mạng sống của cậu ta không? " Dường như ở trong mắt Trữ Phượng Toàn, chỉ cần Viên Thọ Sơn ra tay, Lý Dục Thần chắc chắn sẽ phải chết vậy. Ông báo được mối thù, nhưng ai sẽ bồi thường tổn thất cho đảo Cửu Long tôi đây? Đảo Cửu Long ở hải ngoại, thuộc về khu vực không ai quản lý, mặc dù không độc lập xưng thành một quốc gia nhưng cũng không khác một đất nước nhỏ trên biển là bao, thế lực trên biển cực lớn, hơn nữa Hoa Hạ và Đông Doanh đều muốn tranh giành nó, cho nên Viên Thọ Sơn cũng không dám chọc bọn họ. Chịu chết đi! Viên Thọ Sơn sửng sốt một chút. "Được, vậy ngày này sang năm sẽ là ngày giỗ của cậu! Nếu như ông đánh chết cậu ta rồi, sự đảm bảo của hai nhà sẽ không còn giá trị nữa. Lý Dục Thần chết trong tay Viên Thọ Sơn mới là kết quả tốt nhất với ông ta. Viên Thọ Sơn lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần: "Lý Dục Thần, cậu Lý! Hai người ở nơi đó thương lượng, hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của Lý Dục Thần bên cạnh, cứ như ở trong mắt bọn họ, Lý Dục Thần chỉ là một công cụ vậy. " Viên Thọ Sơn trầm ngâm một lát, nói: "Tôi cam đoan". "Hai vị cho tôi nói một câu". Mọi người đều nhìn về phía mấy vị Tông Sư, nhìn xem ai sẽ ra mặt vì Lý Dục Thần. "Liễu Tông Sư, ông nói lời này là có ý gì? Cậu ta nói đã mang Hỏa Long Châu đến Cửu Long đảo nhất định là kế sách kéo dài, nói không chừng Hỏa Long Châu căn bản không có ở chỗ cậu ta". Lúc này, Liễu Kim Sinh đứng lên. Nhưng cậu ta không thể chết được, nếu cậu ta chết, tôi đi đâu mà tìm Hỏa Long Châu đây? " Đám người kinh ngạc nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ thấy tam đảo chủ đảo Cửu Long - Trữ Phượng Toàn đi ra. " Viên Thọ Sơn đang định ra tay, chợt nghe thấy một tiếng hét lớn: "Chờ một chút! Quan Nhã Lệ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, có vài phần tiếc hận nhìn về phía Lý Dục Thần. Cho nên tôi đề nghị, hai người vẫn nên giải quyết trong âm thầm thì hơn. "Viên Tông Sư, ân oán của ông và cậu Lý, chúng tôi đều đã nghe rõ. Viên Thọ Sơn cau mày nói: "Trữ đảo chủ, làm sao, ông muốn ra mặt thay cậu ta ư? Thật ra Liễu Kim Sinh cũng không hy vọng Lý Dục Thần rơi vào trong tay Trữ Phượng Toàn, nhỡ may để Trữ Phượng Toàn biết sự thật thì sẽ không xong. Trữ Phượng Toàn nói: "Hỏa Long Châu là thánh vật của đảo Cửu Long, cho dù là thật hay giả thì tôi đều muốn thử một lần, huống hồ không phải còn có hai nhà Tiền Cao bảo đảm sao. " Trữ Phượng Toàn liền ôm quyền: "Viên Tông Sư, tôi không có ý ra mặt thay cậu ta. Không bằng chờ tôi và Hà Tông Sư phân ra thắng bại rồi lại giải quyết chuyện của hai người sau". Chẳng lẽ vừa rồi tôi và lệnh đồ tỷ thí không tính sao? "
Theo điều lệ vốn có, Viên Thọ Sơn làm đồ đệ của Hà Trường Xuân, chiến thắng đồ đệ của Liễu Kim Sinh là Liễu Chấn Võ đã coi như kết thúc. Trận chiến Tông Sư đứng đầu nhiều năm không giải quyết được của đại hội võ lâm Nam Giang cũng nên hạ màn kết thúc. Nhưng nghe lời của Liễu Kim Sinh thì có vẻ ông ta vẫn muốn đích thân tỷ thí với Hà Trường Xuân. Điều này khiến lực chú ý của mọi người lập tức trở về trận chiến Tông Sư.
