Liễu Kim Sinh nói: "Viên Tông Sư, vừa rồi Hà Tông Sư cũng đã nói, Tông Sư không có sư phụ, vào ngày mà ông trở thành Tông Sư, ông đã xuất sư rồi, đã không còn là môn hạ của Hà Tông Sư, đương nhiên cũng không thể đại diện Hà Tông Sư xuất chiến. Bởi vậy, đương nhiên kết quả luận võ giữa ông và Chấn Võ cũng không tính được". Trong lòng Viên Thọ Sơn không vui, rõ ràng là Liễu Kim Sinh muốn chơi xấu! Nhưng lời nói của Liễu Kim Sinh lại không có gì để phản bác cả. Mọi người đều nhìn về phía Hà Trường Xuân. Nhìn thấy võ hồn của Hà Trường Xuân xuất hiện, ông ta cũng gọi ra võ hồn, cả cơ thể tăng vọt, đỉnh đầu chạm đến trần nhà giống như một người khổng lồ. Mọi người đều đặt lực chú ý lên trên người ông ta. Viên Thọ Sơn đành phải đáp ứng: "Vâng". Như vậy rồi mà còn không thể vượt qua Hà Trường Xuân. " Hà Trường Xuân đứng lên từ trên chỗ ngồi, chậm rãi đi trong đại sảnh diễn võ. Nhưng Tông Sư Tiên Thiên có thể luyện ra võ hồn, đó là võ đạo Chí Tôn, đa số những người ở đây đều chưa bao giờ thấy qua. Vừa rồi Liễu Kim Sinh tự xưng là đã đột phá Tiên Thiên, nhưng lại không thấy ông ta gọi ra võ hồn, mà Hà Trường Xuân vừa ra trận đã trực tiếp gọi võ hồn xuất hiện, khí thế kia hoàn toàn khiến người ta phải chấn động. Mọi người cũng đều muốn biết rốt cuộc Liễu Kim Sinh có đến Tiên Thiên thật hay không, mà rốt cuộc công phu của võ đạo Chí Tôn - Tiên Thiên sẽ như thế nào. "Võ hồn! " Liễu Kim Sinh thấy đã đạt được mục đích, liền ôm quyền với Hà Trường Xuân: "Hà Tông Sư, mời! hai Hà Tông Sư? Đừng nói là những võ giả này, cho dù là đám Tông Sư trên sân cũng rất kinh ngạc. Nhưng dù sao vẫn có thể nhìn thấy Tông Sư, ít nhất trong phòng khách này có tận mấy vị. Viên Thọ Sơn ra tay, Nam Giang xuất hiện vị Tông Sư thứ ba, đương nhiên khiến người ta rất mừng rỡ. " Mọi người tập trung nhìn lại, mới phát hiện Hà Trường Xuân chậm rãi đi về phía trước, đồng thời trên vị trí ban đầu của ông ta còn có một Hà Trường Xuân khác. Hà Tông Sư. "Võ hồn! Chợt nghe có người kêu sợ hãi: "Mọi người nhìn kìa! " Giờ phút này mức độ chấn động trong lòng mọi người còn mãnh liệt hơn lúc Viên Thọ Sơn ra tay vừa nãy nhiều. Lần này ông ta mượn Thái Âm Châu gia truyền và Hỏa Long Châu trộm được từ đảo Cửu Long, điều hòa lực lượng âm dương, cuối cùng đã sớm phá quan, tiến vào Tiên Thiên. Ông ta căm hận nhìn Lý Dục Thần một chút: "Nhóc con, để cậu sống lâu thêm mấy phút nữa! Liễu Kim Sinh khẽ nhíu mày. Ngay cả Trí Nhẫn hòa thượng vẫn luôn có dáng vẻ yên lặng cụp mắt xuống cũng phải mở mắt ra, nhìn chăm chú vào võ hồn của Hà Trường Xuân. Thật ra đã qua nhiều năm như vậy rồi, bàn về công lực, ông ta còn thiếu một chút mồi lửa so với Hà Trường Xuân, dù sao Hà Trường Xuân đã nổi tiếng từ lâu rồi, ba mươi năm trước đã là Tông Sư. Vừa rồi Liễu Kim Sinh đã ngang nhiên tuyên bố đột phá Tiên Thiên, lúc này phải xem Hà Trường Xuân có dám ứng chiến hay không. Liễu Tông Sư cũng có võ hồn! Là võ hồn! Ông ta không nghĩ tới Hà Trường Xuân cũng đã luyện được võ hồn, hơn nữa nhìn từ trình độ viên mãn của võ hồn thì có vẻ còn cao hơn chính mình. . . . Hà Trường Xuân mỉm cười, nói: "Liễu Tông Sư nói rất đúng, Thọ Sơn, chuyện của ông cứ chờ tôi và Liễu Tông Sư luận bàn xong rồi nói sau, tên nhóc Lý Dục Thần kia cũng không chạy thoát được đâu". Liễu Kim Sinh có chút không cam tâm. Chỉ là bởi vì quá gấp gáp cho nên không đủ viên mãn, suýt nữa còn tẩu hỏa nhập ma. Tại sao có thể có. Nhưng tuyệt học của nhà họ Liễu có chỗ độc đáo riêng, cộng thêm Liễu Kim Sinh có bảo vật gia truyền hộ thân, cho nên khi tỷ thí với Hà Trường Xuân vẫn luôn không hề rơi vào thế yếu. Hà Tông Sư đã luyện được võ hồn rồi! . Xung quanh vang lên rất nhiều tiếng hô kinh ngạc. "
Võ hồn giống như người khổng lồ của Liễu Kim Sinh, ở hiệu quả thị giác và khí thế đương nhiên đã vượt xa Hà Trường Xuân, nhưng trong lòng Liễu Kim Sinh cũng hiểu được võ hồn của mình có thiếu hụt, Hà Trường Xuân ung dung đi lại như dạo chơi, chắc chắn là cao siêu hơn ông ta một chút. Nhưng chỉ có hai người bọn họ biết điều này, người khác, cho dù là Tông Sư cũng không nhìn ra. Liễu Kim Sinh tin chắc mặc dù võ hồn không thể viên mãn bằng Hà Trường Xuân, nhưng luận võ là so sức chiến đấu, nếu đánh nhau thật, thắng thua là ai còn chưa biết được đâu. Khi võ hồn của Hà Trường Xuân tới gần, võ hồn của Liễu Kim Sinh cũng tăng vọt, bầu không khí trên sân trở nên cực kỳ ngột ngạt kinh khủng. Loại áp lực này khiến đám võ giả trăm trận trăm thắng cũng không thở nổi, thậm chí muốn cử động một chút cũng khó khăn.
