.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 653: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 671 "Ồ, vậy thì tôi không dám".




"Haiz, anh nói xem trong bốn gia tộc lớn, nhà ai là lợi hại nhất? ", một tên bảo vệ không nhịn được tò mò trong lòng, hỏi. Một tên bảo vệ khác nói: "Nếu nói có tiền nhất, chắc chắn là nhà họ Vương; nếu nói đến quyền lực và thế lực, hình như nhà họ Sở mạnh hơn. Hẳn là như vậy đi". "Cũng chưa chắc, anh đã quên mất nhà kia rồi à, đó chính là đời sau của hoàng tộc tiền triều. "Nhà họ Lý sắp trở về rồi! Xà Bích Thanh đang ngồi uống trà trong một căn phòng ở tầng hai. . " "Đúng thế", Lý Dục Thần gật đầu nói. "Sao chỉ có thể là có chút thú vị chứ, mưa gió sắp đến rồi! Bên cạnh bàn tròn có bốn ông lão ngồi xung quanh. Xà Bích Thanh nói: "Cậu không cần phải gấp, tôi biết cậu muốn hỏi cái gì, liên quan tới mẹ cậu, liên quan tới nhà họ Lý, tôi biết chuyện gì, tôi đều sẽ nói cho cậu hết". Trong nhà trang trí vô cùng đơn giản, chỉ có một cái bàn tròn. Quan Nhã Lệ không xác định Lý Dục Thần nói thản nhiên thật lòng, không quan tâm đến địa vị hay là không thích nói đùa, vội vàng thu hồi nụ cười, cẩn thận từng li từng tí dẫn anh đi vào. Lý Dục Thần khẽ gật đầu, đi theo Quan Nhã Lệ lên trên tầng. "Tôi biết rất có hạn, cho nên còn muốn mời Xà lão tiền bối vui lòng chỉ bảo cho". . "Lão tiền bối? "Xà lão Tông Sư, để bà đợi lâu rồi", Lý Dục Thần khẽ khom người, sau đó ngồi xuống Xà Bích Thanh đối diện. ", Quan Nhã Lệ nói. ", ông lão ngồi ở góc tây nam nói. Bọn họ chính là người cầm quyền bốn gia tộc lớn ở thủ đô - Vương, Sở, Na, Tiêu. Nếu có người trong võ lâm ở đây, chắc chắn sẽ phát hiện ra bốn người này đều là cao thủ cấp bậc Tông Sư. Trông thấy Lý Dục Thần sững sờ, Xà Bích Thanh bỗng nhiên nở nụ cười: "Tôi và mẹ cậu gọi nhau là chị em, cậu nên gọi tôi một tiếng dì mới đúng". " "Hình như tên là Na Nhữ An, nghe nói trước kia là một tên vô dụng, ở nhà họ Na chẳng khác nào một con kiến bị người ta ngược đãi, đột nhiên lại biến thành thiên tài, bây giờ đã là người nối nghiệp được định sẵn trong nhà rồi". "Ừm, xem ra cậu cũng đã biết", Xà Bích Thanh nói. . Hơn nữa nghe nói gần đây còn xuất hiện một vị công tử thiên tài nữa". . Quan Nhã Lệ ngồi ở một bên, pha trà cho bọn họ. Tôi. " "Tôi có một người anh làm bảo vệ ở nhà họ Na, anh ta đã nói với tôi như thế". Xà Bích Thanh nhìn chằm chằm vào Lý Dục Thần, hồi lâu sau mới đột nhiên hỏi: "Bố cậu họ Lý, mẹ cậu họ Cung đúng không? "Ý ông là Lý Dục Thần kia sao? . . Bốn vị Tông Sư đứng ở bốn phương hướng, vừa bảo vệ căn nhà này, cũng cảnh giác nhìn chằm chằm đối phương. Tôi già như vậy sao? "Không quan trọng, bà cũng có thể gọi tôi là Tiểu Lý". ", ông lão ngồi ở góc đông nam giống như đang nói một mình. "Bây giờ tôi nên gọi cậu là cậu Lý hay là Lý Đại Tông Sư đây? Lý Dục Thần vừa mừng vừa sợ, vội vàng nói: "Hóa ra là dì Xà! Ngay trên bốn góc mái cong của căn nhà, không ngờ là có bốn người đang đứng. . Ở đằng sau trang viên có một căn nhà cổ kính. Lúc Lý Dục Thần đi vào hội sở Hồ Tân, Quan Nhã Lệ đã sớm đứng ở cổng hội sở chào đó. Lý Dục Thần trông thấy bảng hiệu “tạm dừng kinh doanh” ở cổng hội sở, hỏi: "Hôm nay không kinh doanh sao? " Anh có quá nhiều chuyện muốn biết, đột nhiên không biết nên hỏi từ đâu. "Công tử thiên tài gì? " "Hai vị Tông Sư gặp mặt, chuyện lớn như thế, sao có thể để người ta quấy rầy chứ! "Ồ, vậy thì tôi không dám". Đúng là bà ta đã rất cao tuổi rồi, theo bối phận trong võ lâm, gọi một tiếng lão tiền bối cũng không gì là không thể. . Mẹ tôi. ", một lão già nói. "Có đúng không vậy, anh Trương, ngay cả chuyện này mà anh cũng biết sao? "Tông Sư số một Nam Giang mới ra lò! . ", một lão già khác hỏi. " Lý Dục Thần sững sờ, không biết vì sao Xà Bích Thanh lại nói như vậy. ", Quan Nhã Lệ cười hỏi. Có chút thú vị! . Lý Dục Thần không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nghe, chờ đợi Xà Bích Thanh nói ra. Xà Bích Thanh nâng chén trà lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, ánh mắt có vẻ hơi trống rỗng, giống như xuyên thấu qua hư không thấy được quá khứ xa xôi. "Tôi là người nhà họ Xà ở làng Mèo Điền Nam, mẹ cậu là người nhà họ Cung. Mặc dù nhà họ Cung không phải người Mèo chính tông, nhưng ở làng Mèo chúng tôi cũng rất có uy vọng. Tôi lớn tuổi hơn mẹ cậu, nhưng bối phận lại tương đương nhau, hai nhà Cung Xà cũng có quan hệ rất tốt, chúng tôi thường xuyên qua lại, cho nên bà ấy liền gọi tôi là chị, tôi gọi bà ấy là em".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.