"Vương Sùng Tiên của Bạch Vân Quan, Trương Vân Phổ của Long Hổ Sơn, Lục Vân Long của Võ Đang, Tố Vân Tiên Cô của Nga Mi. Tôi chỉ có thể nhận ra bốn người đó". Lý Dục Thần nhíu mày. Những người này đều là người đứng đầu của Đạo Môn, chỉ có họ mới có khả năng khởi xướng cuộc bao vây tấn công nhà họ Lý. Nhưng bọn họ đều là ẩn sĩ đắc đạo, cho dù muốn diệt trừ yêu ma bảo vệ đạo giáo thì cũng sẽ không đến mức giết toàn bộ nhà họ Lý, ngay cả con nít cũng không buông tha. "Dì biết về ma giáo bao nhiêu? Bà ta đưa lên miệng nhưng không uống, mép tách trà chạm vào môi, đột nhiên nói: "Nhã Lệ, có phải tôi có để lại một ít trà cổ thụ ở chỗ của bà, đúng không? " Lý Dục Thần chưa bao giờ nghe nói đến cái tên này, nhưng anh biết Mao Sơn là một trong ba ngọn núi Chính Nhất, có cùng địa vị với Long Hổ Sơn. ", Lý Dục Thần hỏi. Xà Bích Thanh nói: "Mẹ cậu không nói rõ, tôi cũng không có chứng cứ xác thực, tất cả đều chỉ là suy đoán của tôi, cậu cũng không cần phải xem trọng". Quan Nhã Lệ rót cho bà ta một tách trà. Mà Mao Sơn phức tạp hơn nhiều, ngoại trừ ba Cung năm Quan, mỗi cái đều có mạch riêng, giáo lý dân gian của Mao Sơn cũng mọc lên như nấm, là đạo sĩ cũng nói mình là Mao Sơn, rất nhiều kẻ lừa đảo cũng nói bản thân là Mao Sơn. Xà Bích Thanh gật đầu, đặt tách trà xuống. Mẹ của tôi có từng nói cho dì biết bà ấy gia nhập ma giáo như thế nào không? Cho dù mẹ của anh là ma nữ, chính đạo không thể dung tha, cho dù nhà họ Lý liều chết bảo vệ bà ấy thì những nhân sĩ chính đạo này cũng không nên tiêu diệt cả gia tộc. Chỉ vì phủ Thiên Sư nên Long Hổ Sơn được truyền thừa nhất mạch, truyền thừa đơn giản rõ ràng. Mẹ cậu nói rằng người này rất đáng ghét, lại dám lấy thân phận của mẹ cậu để đe dọa bà ấy, ép buộc bà ấy phải song tu với ông ta, nếu không thì sẽ rêu rao danh tính của bà ấy ra bên ngoài". Lý Dục Thần biết lão thái thái đang cố tình muốn Quan Nhã Lệ rời đi, lời nói tiếp theo của bà ta chắc chắn rất quan trọng, bà ta vung tay lên, tạo ra một kết giới vô hình trong phòng, không cho sóng âm rung động truyền ra ngoài. "Nguyên Định Nhất? Xà Bích Thanh không nói gì, biểu cảm trên khuôn mặt cũng không nhận ra vui hay buồn. Trừ Vương Sùng Tiên, còn có Trương Vân Phổ của Long Hổ Sơn, Lục Vân Long của Võ Đang, Tố Vân tiên cô của Nga Mi. " Quan Nhã Lệ nói: "Đúng vậy, bà dì, bà muốn uống sao? Ngoài ra, bọn họ cũng không có khả năng đồng thời đi về phía nam, đi đến làng Mèo tiêu diệt nhà họ Cung. Nếu những người này đều sống ẩn dật sau chuyện ở nhà họ Lý thì sự việc xem như rõ ràng. Lần trước nghe Trương Tích Khôn nói, Trương Vân Phổ đã bế quan nhiều năm. Ngoài ra anh còn nhớ đến chuyện bế quan của đạo trưởng Vương Sùng Tiên ở Bạch Vân Quan, còn có bài thơ kia nữa. "Tôi đã sớm nghe nói đến Ma giáo từ sư phụ của mình. " "Tôi không biết nhiều về Đạo Môn, hơn nữa sau đó cũng không nghe thêm bất cứ tin tức gì về ông ta nữa", Xà Bích Thanh nói. "Vậy Nguyên Định Nhất này đến từ mạch nào của Mao Sơn? "Ồ đúng rồi, còn có một người, mẹ cậu đã từng nhắc qua với tôi, chính là Nguyên Định Nhất của Mao Sơn. Bà ta bước ra ngoài, đóng cửa lại giúp bọn họ. Quan Nhã Lệ mỉm cười xin lỗi của Lý Dục Thần, lên tiếng: "Hai người cứ trò chuyện trước, tôi đi lấy lá trà". Lý Dục Thần cảm thấy Nguyên Định Nhất này là nhân vật quan trọng, xem ra anh phải dành thời gian đến Mao Sơn một chuyến, hỏi thăm về người này. Bây giờ tôi đi lấy cho bà". Nhưng Lý Dục Thần vẫn không muốn tin nhà họ Lý đã bị nhân sĩ chính đạo tiêu diệt. Khi đó anh mơ hồ cảm giác được việc này có liên quan đến nhà họ Lý, hiện tại sau khi Xà Bích Thanh nói ra thì anh gần như có thể khẳng định. Lý Dục Thần gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu. Sư phụ của tôi không chỉ luyện võ mà còn biết vu thuật. Đáng tiếc tôi không có thiên phú trong lĩnh vực này, chỉ học được một ít, ngược lại lại có chút thành tựu trong phương diện võ thuật. Cho nên liên quan đến vu pháp và tiên ma, sư phụ cũng không nói với tôi nhiều lắm. Tôi cũng chưa bao giờ để trong lòng, mãi cho đến khi mẹ cậu xảy ra chuyện không may". "Sau đó tôi hồi tưởng lại rất nhiều chuyện có liên quan đến làng Mèo, nhà họ Cung và cả mẹ của cậu".