Lý Dục Thần lấy ra một tấm bùa: "Bọn mày vốn dĩ vô tội nhưng lại phải chịu khổ hình, lưu lại oán niệm tại nhân gian, đúng là khổ trong khổ. Bây giờ tao sẽ siêu độ, giải thoát khỏi bể khổ, xua tan oán niệm, để bọn mày quay về với trời đất. Nhớ cho kỹ, nỗi khổ của bọn mày không phải tội, là do người gây ra. Sau này nếu đầu thai làm người, thì hãy làm việc thiện, đừng làm hại kẻ khác"
Dứt lời, tay anh rung lên, bùa trong tay hóa thành luồng sáng vàng. Ánh sáng vàng bao phủ căn phòng giống như sao rơi đầy trời. Thái Vĩ Dân vội vàng phủ nhận: “Không không! ” “Vâng! Người có thể đắc tội người nhưng không được mạo phạm thần! ” Lý Dục Thần túm cổ áo Thái Vĩ Dân. Lý Dục Thần cũng đã hiểu, anh biết Thái Vĩ Dân nói thật. ” Gã ta mới nói hai tiếng thì mặt Lý Dục Thần đã đằng đằng sát khí, khiến gã ta sợ tới mức chân mềm nhũn, quỳ thụp xuống đất. Gã ta không dám đắc tội con rể nhà họ Lâm, cũng không dám làm mích lòng một người có thể quyết định sống chết của con người. Vợ hoặc vợ chưa cưới của cậu Lý này rất có thể là cô Lâm. Cậu Lý là con rể nhà họ Lâm, gã ta là người của Lâm Thiếu Hằng, dĩ nhiên cả hai là người một nhà. “Nói dối, cô Lâm là em gái cậu Lâm, sao anh ta phải làm thế? “Tha cho anh cũng được nhưng anh biết nên làm sao rồi chứ? Trong mắt Trần Văn Học phát ra tia sáng như thể phát hiện đại lục mới. “Anh là Thái Vĩ Dân? Gã ta đã hiểu vì sao Lý Dục Thần dám nói ra câu ngạo mạn nếu nhà họ Tra tới tìm mình gây rắc rối thì sẽ làm cho Hải Thành không còn nhà họ Tra nữa. Nếu mọi người đã chết thì còn để ý thế gia hào môn gì nữa. Đốm sáng rớt trên thân linh hồn như lớp quần áo màu vàng. Một người nắm sấm sét trong tay, có thể điều khiển ánh sáng, ngay cả quỷ thần cũng không sợ thì đương nhiên có tư cách nói lời này. Thế nên họ đều bắt chước Thái Vĩ Dân, đồng loạt khom lưng: “Hôm nay cảm ơn cậu Lý đã cứu mạng, sau này cậu có chuyện gì thì đó là chuyện của chúng tôi, ở Hòa Thành này, cậu cứ việc ra lệnh”. Cuối cùng, Cố Ngôn Thu là người lên tiếng đầu tiên: “Cậu Lý, hôm nay cậu đã ra tay cứu mạng già của tôi và cậu chủ, sau này nếu cậu Lý cần gì thì cứ tự nhiên mở miệng, Cố Ngôn Thu tôi dù phải liều mạng già thì cũng làm cho bằng được”. Chỉ có Kampot nằm trên đất đã biến thành thây khô. “Cậu, cậu Lý, tôi thật sự không biết, đều do cậu Lâm ra lệnh, xin cậu Lý tha cho tôi một lần”. Người quỳ xuống, chó cúi đầu, toàn bộ lộ ra biểu cảm biết ơn. ” Thái Vĩ Dân nghe Lý Dục Thần nhắc tới Lâm Thiếu Hằng thì cảm thấy khá tự hào. Nếu là Lâm Thiếu Hằng, vậy anh ta có chết cũng chưa hết tội. Đây nào phải là người nữa, là thần rồi! Tuy thái độ của cậu Lâm rất kỳ quái nhưng gã ta cũng không ngu tới mức đuổi Lý Dục Thần đi hay đối đầu với anh giống Sáu Sẹo. Mọi người cảm thấy như đang nằm chiêm bao, không tin những việc vừa xảy ra đều là thật. Nhưng chuyện của nhà họ Lâm thì anh không tiện nhúng tay. Thái Vĩ Dân cảm thấy rất may mắn là ban đầu mình đã tin lời Sáu Sẹo mà gọi điện cho Lâm Thiếu Hằng. ” “Vâng! Trong chốc lát, ánh sáng vàng tan biến. Lúc ấy gã ta còn tức giận, cảm thấy hai tên đàn em quá ngu, chẳng những thất bại mà còn khiến bản thân tật nguyền. Rõ ràng là anh ôm ý đồ xấu xa, làm chuyện xấu mà còn dám lôi cậu Lâm ra làm bia đỡ à? Mà cậu Lâm lại muốn hại cô Lâm. . ” Giờ phút này, Thái Vĩ Dân mới hoàn hồn. Vấn đề hiện tại là phải biết được mục đích của Lâm Thiếu Hằng là gì, còn muốn làm gì? Cậu Lý, tôi không nói dối, thật sự là do cậu Lâm sai phái tôi làm, anh ta bảo tôi theo dõi cô Lâm, tìm cơ hội bắt cóc tống tiền”. May mà hai tên tay sai không thành công. Những người này đều là dân giang hồ của Hòa Thành, chiếm hơn phân nửa thế lực ngầm thành phố này. ” “Tôi cũng không biết, tôi chỉ làm theo lệnh của cậu Lâm, không dám không nghe! “Anh Lý, chuyện hôm nay cảm ơn anh, nhà họ Trần ở Thân Châu thì tôi không dám đảm bảo nhưng từ nay về sau, mạng của Trần Văn Học tôi là của anh! Dù thế lực nhà họ Tra có lớn hơn nữa thì cũng không thể chống lại quy luật sống chết. ” Cuối cùng Thái Vĩ Dân cũng hiểu ra vì sao thái độ của cậu Lâm lúc gọi điện lại quái lạ như thế. “Vâng, là cậu Lâm sai tôi làm! Lý Dục Thần gật đầu, nhìn sang Thái Vĩ Dân. “Không có, không có. Ở Hòa Thành này, chỉ cần cậu Lý ra lệnh một tiếng, dù là nước sôi lửa bỏng thì tôi cũng nhảy vào”. “Tại sao phải bắt cóc tống tiền? Trông vô cùng quỷ dị. ” Lý Dục Thần cười nói: “Không cần nói năng nghiêm trọng như vậy! ” Thái Vĩ Dân càng thêm hoảng sợ. ” So với Lâm Thiếu Hằng, Thái Vĩ Dân càng không muốn đắc tội Lý Dục Thần. Hôm nay, tuy bị hoảng sợ nhưng có thể quen biết một nhân vật sừng sỏ như Lý Dục Thần thì cũng là một cơ hội tốt, cơ hội thế này đi đâu tìm chứ. Tất cả nhìn về phía Lý Dục Thần. Lâm Thiếu Hằng chỉ là có tiền có quyền, mà cậu Lý này lại có thể bổ chưởng ra đao, nắm tay thành sét. . Giờ nghĩ lại, ngu thì ngu, giữ mạng được là nhờ Bồ Tát độ trì rồi. ” “Anh là người của Lâm Thiếu Hằng? Chuyện mây đen bao phủ nhà họ Lâm có liên quan tới anh ta hay không? “Cậu Lý, hôm nay cảm ơn cậu đã cứu mạng, sau này cậu Lý có chuyện gì thì đó cũng là chuyện của Thái Vĩ Dân tôi. Cả căn phòng biến về nơi đầy sinh khí trần gian. Lý Dục Thần buông tay, nâng Thái Vĩ Dân dậy, nhẹ nhàng phủi bụi trên quần áo đối phương. Xem ra mâu thuẫn trong nhà họ Lâm rất nghiêm trọng. Thái Vĩ Dân nói xong thì đánh mắt ra hiệu cho người xung quanh. Càng nghĩ, Thái Vĩ Dân càng sợ hãi. Ai ngờ Lý Dục Thần lại đột nhiên quát hỏi: “Ai lệnh cho anh ra tay với cô Lâm? Có ai mà không phải cáo già, sao có thể không hiểu ý Thái Vĩ Dân. Còn bát tự của ông cụ Lâm, có phải là người này lộ ra hay không? "
"Biết, biết ạ! Sau này tôi không dám qua lại với nhà họ Lâm nữa". "Không, anh vẫn là người của nhà họ Lâm. Anh cũng có thể tiếp tục hợp tác với Lâm Thiếu Hằng", Lý Dục Thần nói tiếp: "Nhưng anh chỉ có thể là người của tôi! "
