.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 675: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 693 sư phụ sẽ không phải chết!




Ông ta vội vàng liên tục gật đầu. "Ai giết sư phụ của các người? ", Lý Dục Thần hỏi. "Liễu, Liễu Kim Sinh", ông Năm Lôi trả lời. Mặc dù sớm đã có chuẩn bị tâm lý, nhưng sắc mặt chị Mai trở nên vô cùng khó coi khi nghe được câu trả lời này. Ông Năm Lôi là thật sự rõ ràng cảm nhận được cái gì gọi là trơ mắt nhìn, dùng nhãn cầu còn lại bất lực nhìn nhãn cầu kia nổ tung, rơi xuống đất, biến thành một đống ướt sũng nhớp nháp. Sư phụ nói không trách tôi! "Tên súc sinh nhà ông! Nơi đây chính là nơi chôn cất của các người! Hơn nữa, chị có bao giờ nghĩ rằng Liễu Kim Sinh rất có thể đã nhìn chằm chằm vào Lan Môn từ lâu". Lý Dục Thần vốn muốn hỏi thêm mấy câu, nhưng biết trong lòng chị Mai khó chịu nên cũng không ngăn cản. Huhuhu. Tôi chỉ giúp một chút thôi, đó là do ông ta ép tôi! Có! " Bên ngoài vang lên âm thanh kẽo kẹt kẽo kẹt, như tiếng ma sát của xích sắt đang lôi kéo thứ gì đó nặng nề trên mặt đất. "Ông có tham dự hay không? Sau đó, bà ta mới thở phì phò, ngồi bệt xuống đất, bật khóc. Chị Mai dường như còn chưa hết hận, lại một dao chém xuống đầu ông Năm Lôi. "Đều là tại tôi, nếu không phải tại tôi, Lan Môn và nhà họ Liễu sẽ không có bất kỳ quan hệ gì, sư phụ sẽ không phải chết! Chị Mai cực kì thông minh, lại là tự mình trải nghiệm, hiểu biết nhiều hơn Lý Dục Thần, anh có thể nghĩ đến, bà ta đương nhiên cũng nghĩ đến, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi. " "Sống, vẫn còn sống", ông Năm Lôi ngày càng sợ hãi, đũng quần đều đã ướt, ông ta cầu xin: "Đừng giết tôi! ", ông ta nói: "Nhưng tất cả đều là do Liễu Kim Sinh làm. ", bà ta ngăn lại tiếng khóc, lau đi nước mắt ở khóe mắt, giọng đầy căm hận hét. Một con mắt phát nổ. "Có! Thật đó! Ông Năm Lôi đã chết, chết đến không thể chết hơn, nhưng chị Mai như bị điên, dùng hết dao này đến dao khác đâm xuống người ông Năm Lôi, mãi đến khi đem ông ta bị đâm thành một người toàn máu, mình đầy lỗ thủng. Chị Mai gật đầu, ánh mắt cuối cùng cũng xuất hiện chút ôn hoà, cảm kích nói: "Cảm ơn cậu, Dục Thần! . " "Ông làm cái gì? Chị Mai rút ra dao găm, máu tươi phun ra, phủ kín mặt bàn. Bùm! Mặc dù có vẻ không đau lắm nhưng ông Năm Lôi vẫn bị dọa sợ. Sư phụ bị ông ta phong bế kinh mạch, nhưng còn có thể nói chuyện. . "Chị Mai, chị yên tâm, tôi đã nói, bất kể là ai, tôi cũng sẽ giúp chị báo thù", Lý Dục Thần nói. ", Lý Dục Thần lại hỏi. " Dao găm sắc bén đâm mạnh vào ngực ông Năm Lôi. " Chị Mai đã vừa đau buồn vừa tức giận đến mức không thể bình tĩnh được nữa. " Lý Dục Thần thở dài, an ủi: "Chị Mai, nén bi thương. Đều là do Liễu Kim Sinh ép tôi làm! Ông ta nói như vậy thì sư phụ sẽ giống như tổ sư gia, có thể vĩnh viễn để người khác chiêm ngưỡng, bái tế". " "Ông ta khiến tôi biến sư phụ thành một bức tượng. "Không, không có", ông Năm Lôi liều mạng lắc đầu. " "Làm, tôi làm". "Liễu Kim Sinh! "Ông làm rồi? Đừng tự trách mình, chuyện này không phải lỗi của chị. Sư phụ nói không trách tôi mà! "Khi ông làm, sư phụ ông còn sống hay không? " Lúc này, chợt nghe một âm thanh nói: "Các ngươi không có cơ hội đó. Sau đó, khung cảnh đột nhiên thay đổi, trên bốn bức tường mở ra rất nhiều cánh cửa bí mật, trong mỗi cánh cửa đều có thể nhìn thấy bóng người đang chuyển động. Lý Dục Thần hiểu rõ, trận pháp mở ra. Chị Mai cũng có nghiên cứu về trận pháp, nhất là cơ quan, trong Đạo Thuật Lan Môn càng là đặc biệt ghi chép. Bà ta nhìn một vòng xung quanh, nghi ngờ hỏi: "Khí môn trận bình thường đều có tám cửa, tại sao ở đây lại là mười hai cửa? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.