Gần đây ông cụ Lâm Thượng Nghĩa luôn cảm thấy tâm trạng không được bình tĩnh, ăn uống không ngon, ngủ cũng không yên. Ông cụ vẫn luôn sống rất quy luật, lúc trẻ từng học chút võ công nội gia, hàng năm kiên trì luyện tập Thái Cực Quyền và Bát Đoạn Cẩm, dù đã hơn tám mươi nhưng vẫn luôn rất khoẻ mạnh, bác sĩ riêng nói tim của ông cụ còn khoẻ hơn cả người trẻ tuổi bình thường. Cũng không biết vì sao khoảng thời gian này rõ ràng cảm thấy yếu đi, khí hư mất sức, di chuyển một chút thôi đã thấy mệt mỏi. Ông cụ cho rằng đại hạn của mình sắp đến nên định nhân lúc vẫn còn chút hơi tàn sắp xếp chuyện sau này kỹ càng, chuyện quan trọng nhất trong đó chính là hôn sự của cháu gái. ‘Thằng nhóc nhà họ Lý kia đã đi nhiều năm như thế, cũng không biết ra sao rồi? ” Bảo vệ đáp: “Không phải rất hay có người nghèo đến chỗ chúng ta nói là người thân sao, ông còn dặn dò chúng cháu phải khách sáo với bọn họ, ông quên rồi à? ” “Ha ha, cậu nghĩ xa quá rồi”, Lâm Thượng Nghĩa cười to: “Tôi đã từng tuổi này, sớm muộn gì cũng phải đi, tôi đi rồi cậu còn đi theo kiểu gì”. “Cậu nói người đó tên gì? Không phải hôm nay còn có một đạo sĩ nhỏ đến ạ”. Dục… Chẳng lẽ người họ Lý này là một kẻ lừa đảo? ” Lâm Thiền Minh lắc đầu: “Ông chủ đối xử rất tốt với tôi, Thiền Minh sẵn lòng đi theo ông chủ, nhất định không thay lòng! Phải hành thiện tích đức nhiều hơn, qua ba đời nữa, con cháu của cậu cũng sẽ vô cùng giàu có”. Thần, đúng rồi, tên là Lý Dục Thần, Quản gia Lạc là người tiếp đón cậu ta”. Lâm Thu Thanh không biết trong nhà đã xảy ra chuyện gì mà ông cụ lại vội vàng gọi ông ta về nhà như thế. Lâm Thượng Nghĩa giận dữ hét to: “Gọi Lạc Minh Sa đến cho tôi! “Ông chủ… ” Bảo vệ đáp: “Hôm nay có một chàng trai trẻ ăn mặc giống đạo sĩ nói là muốn tìm ông, là người thân của ông, hình như tên là Lý cái gì đó Thần”. Ông cụ chợt nhớ đến điều gì nên nghiêng đầu hỏi bảo vệ: “Khi nãy cậu nói thân thích nghèo gì cơ? Bảo vệ cười ngây ngô: “Không dám nghĩ đến chuyện vô cùng giàu có, có chút tiền là được rồi ạ, hì hì”. ’ Đến chạng vạng tối, Lâm Thượng Nghĩa đi ra ngoài theo thói quen, hôm nay vừa đi không bao xa đã đi không nổi nữa. “Ông chủ nói đi ạ”. “Mười sáu năm, cậu cũng già rồi”, Lâm Thượng Nghĩa cảm thán: “Làm người nhất định sẽ già đi! Nhà họ Lâm có mấy quản gia, Lâm Thiền Minh là tổng quản, nhưng ông ấy không quản lý nhưng công việc cụ thể mà chỉ phụ trách cuộc sống thường ngày của Lâm Thượng Nghĩa. “Vậy cậu ta đâu rồi? Bảo vệ không biết vì sao Lâm Thượng Nghĩa lại đột nhiên không vui, anh ta sợ hết cả hồn: “Cậu ta tên… ” Lâm Thượng Nghĩa xua tay ngăn cản Lâm Thiền Minh nói tiếp: “Hai chúng ta không phải người ngoài, đừng nói mấy lời sáo rỗng kia. “Tai hoạ của nhà họ Lâm vào hai mươi mấy năm trước, đến nay tôi nhớ lại vẫn còn thấy sợ hãi. Lâm Thiền Minh thoáng sửng sốt, không biết vì sao Lâm Thượng Nghĩa lại hỏi thế: “Vâng, mười sáu năm rồi”. ” “Cậu đi theo tôi nhiều năm như thế cũng đã vất vả lắm rồi, có từng nghĩ sẽ kinh doanh gì đó riêng mình không? ”, nụ cười trên mặt Lâm Thượng Nghĩa biến mất, ông hỏi với vẻ nghiêm túc. ” Lâm Thượng Nghĩa thoáng khựng lại, xoay người nói: “Đi thôi, trở về tôi sẽ nói rõ với cậu chuyện này”. Lâm Thượng Nghĩa đang muốn đi thì lại nghĩ đến điều gì, ông cụ thoáng sửng sốt rồi xoay người lại hỏi: “Đạo sĩ nhỏ cậu vừa mới nhắc tới là ai? “Ông chủ yên tâm, đây vốn là chuyện mà tôi phải làm”. Con người cuối cùng cũng phải chết, có gì phải kiêng dè. Lâm Thượng Nghĩa rất vui vẻ vỗ vai bảo vệ: “Cậu làm đúng lắm, người nghèo không thể không có chí hướng, người giàu không thể quên đi cội nguồn. “Thiền Minh, cậu đã đi theo tôi mười mấy năm rồi nhỉ”. ” “Ông chủ sao vậy ạ? “Còn có một chuyện nữa, có một người tên Lý Dục Thần… Bảo vệ nói: “Ông cụ Lâm đối xử tốt với những người làm và thân thích nghèo khó đều tốt như thế, là một người tốt bụng, từ nhỏ mẹ cháu đã nói với cháu người tốt đều có thể sống lâu trăm tuổi”. ” Tim bảo vệ đập thình thịch, ông cụ Lâm xưa giờ hiền hoà gần gũi, nhưng một khi ra oai luôn khiến người ta thấy sợ hãi. “Ông chủ, chúng ta về thôi”, quản gia Lâm Thiền Minh đi theo bên cạnh ông cụ cất lời. Lâm Thượng Nghĩa cười to: “Làm gì có chuyện sống lâu trăm tuổi, cậu có nịnh bợ đến mấy cũng không thể thay đổi được số phận của con ngựa già là tôi đâu”. ” Lâm Thượng Nghĩa trước giờ luôn rất hiền lành với người làm: “Già rồi không đi nổi nữa”. Nhà họ Lâm bây giờ trông như mặt trời ban trưa, nhưng lại loạn trong giặc ngoài, cái gì cũng có. Một khi tôi chết e rằng những chuyện này sẽ cùng nhau xuất hiện, tôi muốn nhờ cậu giúp, trong vòng ba năm sau khi tôi chết, cậu phải bảo vệ an toàn cho người đời sau của nhà họ Lâm”. Tôi biết cậu không muốn sống cùng với người đời, không bằng đến biển Hoa Đông làm một chủ đảo Đào Hoa, thế thế nào? Mấy năm trước tôi mua một hòn đảo nhỏ ở biển Hoa Đông, đã khai thác gần xong rồi. Có Lâm Thiền Minh ở bên cạnh Lâm Thượng Nghĩa yên tâm, toàn bộ người nhà họ Lâm cũng yên tâm. … ” “Đi rồi ạ”. ” Lâm Thiền Minh vội đáp: “Cảm ơn ông chủ”. tên là Lý… Hai người đi về, lúc đến khu biệt thự, bảo vệ thấy ông cụ trở về thì cúi người chào hỏi: “Hôm nay ông chủ về sớm thế ạ? “Đừng vội cảm ơn tôi”, Lâm Thượng Nghĩa nói: “Tôi còn muốn nhờ cậu giúp một chuyện”. Hầy, chọc giận ông cụ xem ra là xui xẻo rồi, còn liên luỵ đến Quản gia Lạc nữa. Gần đây việc kinh doanh liên tục xảy ra chuyện khiến ông ta sứt đầu mẻ trán, nên cũng không để ý đến chuyện trong nhà. Về đến chỗ ở của ông cụ, vợ ông ta Nghiêm Tuệ Mẫn, con trai Lâm Vân, anh họ Lâm Lai Phong, cháu trai Lâm Thiếu Hằng đã đến từ lâu, ngoài con gái Lâm Mộng Đình đang học đại học ở Tiền Đường và cháu trai út Lâm Thiếu Bình đi du học ở nước ngoài, các nhân vật chủ chốt của nhà họ Lâm đều đã có mặt. Lâm Thu Thanh cảm thấy bầu không khí hơi kỳ lạ, sau khi ông ta đi vào cũng không có ai chào hỏi ông ta, ngay cả vợ ông ta cũng không nói gì, tất cả mọi người đều câm như hết. Còn ông cụ ngồi trên sofa trông có vẻ bình tĩnh, nhưng trên mặt lại chứa đựng sự giận dữ, rõ ràng là vừa nổi giận. Chẳng lẽ ông cụ biết chuyện kinh doanh gần đây gặp nhiều trở ngại rồi sao?