Ông ta có thể thay mặt Liễu Kim Sinh ra tay ở đại hội võ lâm, chứng tỏ thực lực của ông ta không thấp, đưa mắt nhìn khắp toàn bộ Nam Giang, phía dưới Tông Sư, ông ta mà nói là thứ hai, cũng không có mấy người dám xưng là thứ nhất. Một chưởng toàn lực của ông ta, cho dù chỉ bị chưởng phong quét đến, võ giả bình thường cũng không chịu nổi. Vốn dĩ cho rằng một chưởng này ít nhất có thể ép đối thủ xuất hiện, lại không nghĩ rằng nơi chưởng lực đi tới rỗng tuếch, cái gì cũng không đánh trúng, chỉ có trên mặt tường đối diện xuất hiện một cái chưởng ấn thật sâu. Mà cái bàn gỗ trinh nam dày cộp ở đó bị chưởng lực chạm vào mép bàn, một nửa cái bàn vỡ thành bột phấn. Mà cái bóng kia vẫn còn đang dao động, tiếng thở dài còn vang lên trong phòng. " Liễu Chấn Võ nghe được cái bóng nói chuyện, đã trấn định một chút, hỏi: "Rốt cuộc ông là ai? Nhưng có một điều ông ta có thể xác định, cái bóng này có liên quan đến cậu Na ở thủ đô, chắc là món quà cậu Na đưa cho mà Liễu Kim Sinh đã nói. ", nhịp tim của Liễu Chấn Võ nhảy một cái: "Gia chủ đã. . "Tôi hiểu rồi, ông là người do cậu Na ở thủ đô phái tới. . . Liễu Kim Sinh chết rồi, vậy thì để nhà họ Liễu mấy người phát huy một chút tác dụng cuối cùng đi". Liễu Chấn Võ vô cùng mờ mịt, không biết cái bóng đang nói gì. Hahahaha. "Ông… " Cái bóng đột nhiên cười như điên, âm thanh âm trầm khàn khàn giống như đến từ Địa Ngục. Uổng phí kế hoạch hay mà tôi nghĩ ra, nếu ông ta nghe tôi, tiến hành theo kế hoạch của tôi, sao lại phải rơi vào kết cục như bây giờ chứ? Không nghe tôi, chết chưa hết tội! . Tới đây có mục đích gì? Mau ra đây! " "Ông ta đã chết rồi! Ông là. . . Đáng tiếc Liễu Kim Sinh căn bản không biết nhiếp hồn, càng không biết điều khiển rồng. Buồn cười biết bao! . "Một đống thuốc nổ! " "Haha, đối phó với Lý Dục Thần? . Cho tôi còn có thể có chút tác dụng. Lần này Liễu Chấn Võ thật sự quá sợ hãi. Hahahaha, muốn dùng một đống thuốc nổ nổ chết một tiên nhân đã trải qua lôi kiếp! " "À đúng rồi, còn có cái hộp kia của nhà họ Liễu mấy người, bên trong cất giấu giao hồn, đúng là điều tôi không nghĩ tới. Đừng tưởng rằng giả thần giả quỷ là có thể dọa sợ tôi! " Ông ta chưa bao giờ khàn giọng kêu to như vậy, cứ như làm thế mới có thể xóa được sự sợ hãi trong lòng vậy. . Liễu Kim Sinh đúng là một con lừa ngốc! . " Cái bóng đột nhiên bất động, giống như đang suy nghĩ điều gì. ừm, không tệ, nhà họ Liễu. Để ở trong tay Liễu Kim Sinh quả thực là phung phí của trời". Nếu như tôi để lại một vài dấu vết ma pháp hắc ám ở đây, ông nói xem đám người chính đạo kia liệu có đi tìm Lý Dục Thần tính sổ hay không? . Bây giờ Thất Trọng Bảo Hàm ở trong tay Lý Dục Thần, Hỏa Long Châu cũng ở trong tay Lý Dục Thần, nếu như người của nhà họ Liễu đều chết hết, ông đoán mọi người sẽ nghĩ như thế nào? "Liễu Kim Sinh quá tự phụ! Sớm biết như vậy thì tôi đã lấy Thất Trọng Bảo Hàm đi rồi. "Hừm. "Nhà họ Liễu. . . "Ngu xuẩn là phải trả giá thật lớn. "Rốt cuộc là ai? . " "Tôi còn tưởng rằng Liễu Kim Sinh đã bày ra cục diện hoàn hảo gì để đối phó với Lý Dục Thần chứ, hóa ra chỉ là một đống thuốc nổ. Nếu Lý Dục Thần dễ đối phó như vậy, tôi cần phải ngàn dặm xa xôi chạy tới nơi này sao? ", Cái bóng nói: "Uổng công tôi chạy tới từ thủ đô xa xôi". Liễu Chấn Võ kinh hãi nói: "Ông có ý gì? " Cái bóng chậm rãi di động, bò lên trên ghế sô pha, vặn vẹo trên ghế giống như đang ngồi. Nơi này là nhà họ Liễu! " "Thảm án diệt môn của nhà họ Liễu thành phố Dũng so với nhà họ Lý ở thủ đô năm đó cũng không thua kém nhau mấy đi? " Cái bóng có vẻ rất tức giận, vặn vẹo ở trên ghế salon, giọng điệu cũng biến thành phẫn nộ. Quá tự phụ! Ông không đi giúp gia chủ chúng tôi đối phó với Lý Dục Thần, ở chỗ này làm gì? là. " "Ông nói cái gì? " Cái bóng cười khặc khặc nói: "Tất cả mọi người đều biết Lý Dục Thần đã tới đây, tất cả mọi người đều biết Lý Dục Thần đến đòi Hỏa Long Châu của Liễu Kim Sinh, tất cả mọi người đều biết nhà họ Liễu có Thất Trọng Bảo Hàm. Hahahaha. . . "
Tiếng cười âm trầm vang lên. Liễu Chấn Võ nghe mà lạnh cả sống lưng.
