"Nhóc con, có muốn sống hay không? Nếu như ông nguyện ý ra mặt chỉ ra chính là Lý Dục Thần giết người của nhà họ Liễu, tôi có thể để ông được sống". "Mơ tưởng! ", Liễu Chấn Võ giận dữ: "Nhà họ Liễu tôi truyền thừa trăm năm, từng thế hệ đều là trung lương, sao có thể thông đồng làm bậy với một ma đầu như ông được! "
"Hừm, từng thế hệ đều là trung lương sao! " Cả người Liễu Chấn Võ run lên, trong nháy mắt đó, trong lòng ông ta liền sinh ra do dự. Cả người cũng đang mềm hẳn đi. . Tôi chẳng những có thể để ông sống sót, còn có thể để ông học được công phu cao thâm hơn, để ông thu hoạch được sự sống vĩnh viễn. Giọng điệu của cái bóng trở nên nhu hòa, có thứ gì đó mềm mại chui vào trong lòng Liễu Chấn Võ. Muốn tôi trở thành con rối của ông, muốn giết binh sĩ nhà họ Liễu tôi, muốn để nhà họ Liễu vạn kiếp bất phục, mơ tưởng! "Chỉ cần nghe tôi, nhà họ Liễu sẽ có thể truyền thừa tiếp. . haiz. . Tiếp theo ông ta liền phát hiện chân của mình không có cách nào nâng lên. Thế hệ trung lương mấy trăm năm, từ đây lại không còn gì, có phải rất đáng tiếc hay không? Chỉ còn lại một cái đầu lâu, con mắt còn có thể nhìn ra xung quanh. Nghe tôi, đưa linh hồn của ông cho tôi. "Đừng hòng mơ tưởng mê hoặc tôi! " Chưởng phong gào thét, đập xuống mặt đất khiến sàn nhà vỡ vụn, mảnh gỗ vụn bay tán loạn. " Cái bóng thở dài. " Liễu Chấn Võ lui lại một bước, hai tay xuất chưởng như gió, vỗ về phía cái bóng. "Trời… Màu đen chảy ào ạt ra từ trong thư phòng, chảy qua hành lang, chảy qua phòng khách, chảy ra cổng lớn, chảy xuôi khắp sân vườn nhà họ Liễu. Cái bóng dưới đất bắt đầu bành trướng, không còn là hình người nữa mà giống như mà một vũng nước đen đến từ Địa Ngục, chậm rãi tuôn ra, khuếch tán sang bốn phía. Tương lai nhà họ Liễu sẽ càng thêm huy hoàng hơn bây giờ. Thế nhưng cái bóng vẫn bình yên ở nơi đó, không bị ảnh hưởng chút nào. Nếu như ông chết, coi như sẽ không còn cái gì nữa! "Đúng, hãy suy nghĩ thật kỹ, nghe tôi, sống sót". "Không có khả năng! "Nếu đã như vậy, sau tối nay sẽ không có nhà họ Liễu nữa". Nước máu dâng lên bao phủ lấy ánh mắt cuối cùng của ông ta. ", cái bóng cũng không giận dữ, vẫn lạnh lùng cười như cũ: "Chỉ là chết sạch sẽ không còn nữa! Tôi giết ông! Chị Mai đứng trên tường thành, Thất Trọng Bảo Hàm trong tay đang tỏa sáng dưới ánh trăng mờ nhạt, nhất là những phù chú kia, lúc sáng lúc tối giống như những vì sao trong đêm. Rất nhanh bóng đen đã tới bên chân Liễu Chấn Võ, leo lên trên dọc theo chân của ông ta. " Cái bóng chậm rãi đi xuống khỏi ghế sô pha, di chuyển về hướng Liễu Chấn Võ. . . Nếu như ông còn sống, ít nhất còn có thể nối dõi tông đường, ít nhất còn có người biết ai là hung thủ giết sạch mấy người, ít nhất có thể để võ đạo chó má vô dụng của nhà họ Liễu truyền thừa xuống tiếp, đúng không? Nơi xa nhà nhà đã đốt đèn, thành Uy Viễn ở trong màn đêm chỉ còn lại một cái bóng màu đen. Soạt một tiếng, cả người ông ta sụp xuống, biến thành một bãi chất lỏng. Tới đây đi. Liễu Chấn Võ lui lại theo bản năng, nhưng sau lưng cũng đã bị bóng đen bao trùm, không thể trốn đi đâu được. Tên ác ma này! . Một đêm này, toàn bộ nhà họ Liễu như rơi vào trong địa ngục. Hai mươi năm trước, bà ta vì trộm thứ này mà mấy lần chui vào nhà họ Liễu, nhưng đều không thành công. Mà bây giờ, nó lại lẳng lặng nằm trong lòng bàn tay của bà ta như vậy. Sông Dũng giống như một con rắn lớn màu đen trườn qua thành phố Dũng trong đêm. Ở điểm cuối của nó là tiếng sóng biển gầm thét. Đối với thế giới mà nói, hai mươi năm quá ngắn, không đủ để thế sự xoay vần, nhưng đối với con người cũng đã đủ dài, dài đến mức cảnh còn người mất, dài đến mức nhân gian thay đổi.
