.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 734: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 752 "Ông đến đây làm gì?"




Chỉ thấy một đám người đi tới từ bên trong vườn hoa, một người đi đầu có thân hình cao lớn khỏe mạnh, nhìn qua liền biết là có luyện võ. Đám nhân viên an ninh thấy bọn họ đi ra thì như được đại xá, vội vàng lùi sang một bên. Đội trưởng đội bảo vệ đi qua, chỉ vào bên này thấp giọng nói vài câu. Người kia đi tới, trông thấy hơn trăm người áo đen cũng không bị khí thế kia hù ngã, hiển nhiên là kẻ tài cao gan cũng lớn. Ông ta nhìn Mã Sơn, đánh giá từ trên xuống dưới vài lần, nói ra: "Công phu không tệ, xưng tên ra đi! Võ giả bình thường rất khó đánh bại anh ta. Sống mũi lệch đi, đôi mắt sưng lên, trong miệng đầy máu, răng cửa cũng không biết đi đâu mất rồi. " "Làm gì ư? "Gia chủ nhà họ Phan, làm sao, không nhận ra tôi à? Mã Sơn tiến lên một đường như chém dưa thái rau, căn bản không có ai là đối thủ của anh ta. Hiển nhiên nhà họ Phan không có cao thủ gì, trên đường cơ bản không gặp mấy người ngăn cản ra dáng. . Trong tay ông ta còn có người, cũng có súng. Công phu bây giờ của Mã Sơn cũng miễn cưỡng xem như đi dần từng bước từ nông đến sâu. . Sau đó, ông ta liền rơi xuống đất rầm một tiếng, nằm ngay bên cạnh quản gia Phan Nhạc. Ông ta chỉ vào Mã Sơn, ú ớ nói không rõ: "Cậu. . Mã Sơn vừa đi vừa đánh, Lý Dục Thần càng không xen vào được. Nhưng cũng chính bởi vì biết đánh nhau nên kinh nghiệm thực chiến của Mã Sơn vô cùng phong phú, cũng càng dễ hiểu được nguyên lý trong công phu chiêu thức. Mà những điều Lý Dục Thần dạy thật ra đã sớm vượt qua võ đạo bình thường trên thế gian, thuộc về phạm trù cổ võ, có liên quan chặt chẽ với Huyền Môn. "Mấy người rốt cuộc là ai? Lúc này Phan Phượng Niên mới nhìn về phía Lang Dụ Văn, vừa rồi ông ta cũng chỉ cảm thấy quen mắt, cuối cùng bây giờ mới nhớ ra: "Ông là Lang Dụ Văn! "Ông đến đây làm gì? . Người kia bay vèo ra ngoài, may mà có một đám người đỡ lấy ông ta nên ông ta mới không rơi xuống đất. " Ông ta vừa nói xong, chỉ thấy hoa cả mắt, một nắm đấm to đã xuất hiện ở trước mắt như ma quỷ, rầm một tiếng nện ở trên mặt ông ta. Cho dù như thế, ông ta cũng vô cùng chật vật. Ông ta ở trên không trung trơ mắt nhìn mấy người bọn họ đi vào sâu trong Phan trạch. Sau khi đi vào bên trong nhà họ Phan, Phan Phượng Niên mới vội vàng đi ra dưới sự bảo vệ của một đám người. " Phan Phượng Niên không thể ngờ được lại có người trực tiếp đánh thẳng vào trong như vậy, đây là chuyện chưa từng xảy ra mấy chục năm qua, thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện ở ngay trong ý nghĩ của ông ta. Ông nội Phan của cậu không giết hạng người vô danh. Lâm Vân biết công phu đệ tử nội môn, Mã Sơn thì không, Mã Sơn chỉ biết đánh nhau. Lý Dục Thần âm thầm gật đầu, công phu của Mã Sơn tiến bộ nhanh hơn anh nghĩ một chút. Vì sao xông tới nhà họ Phan tôi? Tiếp theo, ông ta cũng cảm thấy phần bụng quặn đau, cả người bay cao lên trời. ", Lang Dụ Văn nói. Cậu. . Đây là công phu gì? Nơi này là thành phố Long, là địa bàn nhà họ Phan. . Cho dù bên ngoài đã vô cùng hỗn loạn, nhưng Phan Phượng Niên cũng không hề tỏ ra sợ hãi. Nếu tính trên võ đường thì Mã Sơn không bằng Lâm Vân. " Mã Sơn cười lạnh một tiếng, cũng không nói nhảm, dưới chân thực hiện động tác bộ Võ, cả người lại xuất hiện trong đám người bọn họ như ma quỷ, vung vẩy hai tay ra, đám người xung quanh đều bị đánh bay ra ngoài, chỉ còn lại người kia đứng ở nơi đó, dùng đôi mắt sưng vù hoảng sợ nhìn Mã Sơn. " "Ha ha, cuối cùng gia chủ nhà họ Phan đã nhớ ra tôi rồi". Gia chủ nhà họ Phan đã làm gì, không cần tôi nhắc nhở chứ? "

"Hừ! Lang Dụ Văn, đã nhiều năm như vậy rồi mà ông vẫn còn vướng mắc chuyện năm đó sao? Mấy năm nay ông bặt vô âm tím, tôi còn tưởng rằng ông trốn đi đâu rồi chứ", Phan Phượng Niên giễu cợt nói: "Sao vậy, làm rùa đen rút đầu đủ rồi, muốn ra mặt à? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.