.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 75: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 76 “Chúng mày quay lại làm gì?”




Lâm Thiếu Hằng cười ha hả cứ như xả được cơn bực tức phải chịu từ Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình ban nãy. Hôm nay anh ta vốn định xử Lý Dục Thần. Đứa con rể nhà họ Lâm xuất hiện giữa chừng này đã đe doạ đến địa vị và việc kế thừa gia nghiệp tương lai của anh ta ở nhà họ Lâm. Thân phận con rể của Lâm Thu Thanh cũng không quá quan trọng, điều quan trọng là chữa khỏi bệnh cho ông cụ. Điều này đã nâng địa vị của gia đình Lâm Thu Thanh lên rất nhiều. Lần nào Thái Vĩ Dân cũng làm việc đó vô cùng nhanh gọn lẹ. Anh ta không sợ cảnh sát, nhưng anh ta sợ người lớn trong nhà điều tra, đặc biệt là ông cụ Lâm. Lâm Thiếu Hằng đi qua giẫm lên người ông chủ, nhặt một cái chân ghế gãy lên, nhắm vào đầu ông ấy rồi đập mạnh xuống. Do đó Lâm Thiếu Hằng nghĩ rằng loại chuyện này rất đơn giản. Không biết vì sao Lâm Thiếu Hằng lại thấy hơi sờ sợ trong lòng, nhất là ánh mắt của Lý Dục Thần. Còn Lý Dục Thần thì đỡ ông chủ dậy. Như Lý Dục Thần đã nói, nếu tối nay anh và Lâm Mộng Đình xảy ra chuyện gì, anh ta đều phải chịu trách nhiệm. Ngày thường ai cũng ra oai khoác lác mình đã từng bán mai thuý, chém người gì đó. Sát khí ấy khiến cho không khí ở xung quanh như thể đóng băng. Nhưng anh không ngờ thằng ngu này không dám động vào họ, lại đi trút giận lên đầu ông bà chủ quán nướng, hơn nữa còn nặng tay như thế. ” “Lâm Thiếu Hằng, anh quá đáng thật đấy! Bởi vậy Lâm Thiếu Hằng không còn cách nào khác ngoài việc trút giận lên đầu người đã báo cảnh sát. Dẫu sao người đông thế mạnh, chẳng mấy chốc ông chủ đã bị họ đánh ngã xuống đất. ” Trước giờ đều có Thái Vĩ Dân xử lý mấy chuyện như đánh nhau, giải quyết người khác giúp Lâm Thiếu Hằng. Nhưng khi ra ngoài thực chiến họ chỉ biết đập ghế, vừa gặp một người cầm dao là chạy nhanh vô cùng. Sau khi biết tin Lý Dục Thần có hẹn với Lâm Mộng Đình, anh ta lập tức dẫn kéo người tới. Đám đàn em mừng rỡ: “Vậy cậu Lâm, bọn em không khách sáo nữa nhé”. Vậy nên anh ta đã vội vàng triệu tập những người khác, những người này không giống dân xã hội đen chính gốc như anh Thái, cùng lắm chỉ bằng một nửa bọn lưu manh côn đồ thôi. Nhưng trường đấu chó của anh Thái xảy ra chuyện, không điều người đi được. Anh ta vô thức thả cây gậy đang cầm trong tay ra, lùi về sau hai bước. Lâm Thiếu Hằng cố gắng rút ra mấy lần nhưng cây gậy đều bất động, vừa mới ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt sắc bén của Lý Dục Thần. Anh ta không thể ngang nhiên động vào Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình, nhưng muốn xử một người bán quán, anh ta không sợ gì hết. Dứt lời, bọn chúng bắt đầu cùng nhau động tay động chân với bà chủ. Mặc dù nhà họ Lâm không sợ gã ta, nhưng đắc tội một người như vậy sẽ có ảnh hưởng đến địa vị của anh ta và bố ở nhà họ Lâm. Quan trọng là bị Lý Dục Thần phá đám, cảnh sát ghi chép số căn cước của anh ta. Nhưng cây gậy của anh ta bỗng khựng lại giữa không trung, nó đã bị người khác giữ lại. Tao sẽ giết cả đám khốn nạn chúng mày! Nghe thấy Lâm Thiếu Hằng bực bội quát tháo, họ mới thôi lùi lại, bắt đầu nhấc bàn nhấc ghế lên chắn dao của ông chủ quán nướng. Ông chủ đang nằm rạp dưới đất đột nhiên đứng dậy, đi vào trong quán nhặt một con dao phay rồi xông ra, trợn trừng mắt, lòng trắng mắt chằng chịt tia máu, ông ấy quơ dao phay chém lung tung. Đừng nói là dạy cho một bài học, dù có đánh chết, anh ta cũng có thể dễ dàng giải quyết. Hôm nay đi cùng anh ta có hai cậu ấm nhà giàu thường chơi với anh ta, còn có mấy tên hay bám theo nhóm bọn họ nịnh bợ. Dẫu sao Chu Lợi Quân cũng là bá chủ một phương ở Vụ Châu, đã thế còn có rất nhiều thế lực ở tỉnh Nam Giang. Điều mà Lâm Thiếu Hằng không ngờ đó là, anh ta còn chưa ra tay thì cảnh sát đã tới. “Á! Ông chủ quơ dao lung tung, suýt chút nữa làm Lâm Thiếu Hằng bị thương. ” Lâm Mộng Đình đi qua đỡ bà chủ còn đang run lẩy bẩy trốn trong góc dậy. Ban đầu anh ta định gọi anh Thái, mấy chuyện này anh Thái có kinh nghiệm giải quyết hơn. Anh ta hoảng sợ, nổi giận quát: “Mẹ nó, lũ vô tích sự này, chỉ có một người mà chúng mày cũng không đối phó được hả? Nhưng vẫn hù doạ được đám côn đồ này, khiến chúng phải lùi lại. Bà chủ ôm chặt người mình, cầu xin: “Đừng mà, xin các cậu bỏ qua cho tôi đi mà”. Bà ấy càng như thế, bọn chúng càng thích thú hơn. Một tên đàn em đột nhiên chỉ vào bà chủ: “Cậu Lâm, mụ đàn bà này trông cũng được đấy ạ”. Sau khi chủ quán chui qua háng anh ta, Lâm Thiếu Hằng mới xả được một nửa cơn giận. Nghe nói anh Thái chặt tay của Chu Lợi Quân, Lâm Thiếu Hằng hơi lo lắng, không biết có nên rũ sạch quan hệ hay không. Anh cứ tưởng mục tiêu của Lâm Thiếu Hằng là mình và Lâm Mộng Đình, sau khi họ đi, chắc Lâm Thiếu Hằng cũng sẽ đi, hoặc là sai người bám theo họ, sau đó tìm cơ hội khác để ra tay. “Chúng mày quay lại làm gì? Lúc này Lâm Thiếu Hằng mới chú ý tới bà chủ quán, tuy đã có tuổi nhưng bà ấy vẫn còn xuân sắc, trông khá xinh đẹp. Và cả Lâm Mộng Đình, cô đứng bên cạnh Lý Dục Thần, trong đôi mắt cô tràn đầy kinh hãi và chán ghét. ” Ông ấy không chém theo một quy luật nào, sức sát thương cũng không mạnh. Nhưng anh ta không có hứng thú với đàn bà tuổi này: “Mấy đứa mày muốn chơi thì cứ chơi đi”. Sau khi kiểm tra, ông chủ bị thương khá nặng, ông ấy bị gãy hai xương sườn, cơ quan nội tạng cũng có dấu hiệu xuất huyết. Lý Dục Thần vô cùng tức giận. Ông chủ quán này là một người tốt bụng, lúc nãy còn cố tình nhắc nhở Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình rằng mấy người xung quanh có thể sẽ gây bất lợi cho họ. Đến khi Lâm Thiếu Hằng xuất hiện, ông ấy còn chủ động báo cảnh sát. Có thể nói là ông ấy có ơn với họ. Nếu như họ chỉ là những người bình thường, hành vi của ông chủ đã có thể cứu mạng họ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.