.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 751: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 769. Giống... đúng là rất giống..."




Ông ta dừng một chút, giống như đang chờ nhận lời chế giễu, nhưng lại không nhìn được biểu cảm mà ông ta muốn từ trên mặt Lý Dục Thần, liền cảm giác vô cùng thất vọng, sắc mặt thay đổi. "Ông sẽ lập tức phải chết, người chết biết một chuyện cũng được, mà hai chuyện cũng thế, đều không quan trọng". "Ông nói đúng, người chết không có gì quan trọng cả. Tôi vốn còn muốn hỏi một chút về Cung Lăng Yên, nhưng ông sắp phải chết rồi, không hỏi cũng được". Nguyên Định Nhất nghe được ba chữ Cung Lăng Yên thì thay đổi sắc mặt, hỏi: "Cậu biết Cung Lăng Yên? Chẳng lẽ câu là. . đúng là rất giống. "Cung Lăng Yên à Cung Lăng Yên! . Giống. "Nói như vậy, năm đó huyết án của nhà họ Lý là do ông gây nên? Nếu như bà theo tôi, làm sao lại rơi vào kết cục như vậy! . " Nguyên Định Nhất đột nhiên cười ha ha: "Nhóc con, cậu thật sự muốn biết năm đó nhà họ Lý đã xảy ra chuyện gì sao? " Khắp khuôn mặt Nguyên Định Nhất là vẻ dữ tợn, ánh mắt tràn đầy oán hận, giống như đã phát tiết toàn bộ oán khí góp nhặt mấy chục năm ra ngoài, sau đó cười như điên. Ngay cả các đạo sĩ ngoài điện nghe được cũng sợ hãi trong lòng, không biết sư tôn nhà mình bị làm sao. . Bộ mặt của ông ta bắt đầu trở nên dữ tợn, trong mắt lộ ra ánh sáng hung ác, vung phất trần trong tay lên, từng sợi phất trần phấp phới, lao về phía Lý Dục Thần. Tiếng cười của ông ta bỗng nhiên trở nên âm trầm không thể nắm lấy. "Nhóc con, tôi quả thật không nghĩ tới thế mà con trai của Cung Lăng Yên và Lý Vân Hoa vẫn còn sống. Rốt cuộc cậu là ai? Cái phất trần này là công lực suốt đời của ông ta ngưng tụ ra, cũng ngưng tụ cả hận ý mấy chục năm của ông ta. "Nếu cậu muốn nghĩ như vậy thì cứ coi như là vậy đi. "Cậu họ Lý. Sau đó tiếp tục kéo dài, tất cả đều đâm ầm ầm vào trong cánh cửa gỗ nặng nề của đại điện kia. Ông ta giống như nhìn thấy bọn họ thống khổ, bọn họ hối hận, bọn họ đáng thương quỳ trước mặt ông ta cầu xin ông ta hay tha cho con mình. . Nhưng mà điều này cũng không quan trọng, dù sao hôm nay cậu cũng sẽ chết. . . Nguyên Định Nhất muốn phá hủy khuôn mặt vừa nhìn thấy đã khiến ông ta nhớ tới một người khác, cũng khiến trong lòng ông ta rất không thoải mái này đi, giống như phá hủy khuôn mặt khiến ông ta ghen tị năm đó. Dù sao cậu nghĩ thế nào cũng không quan trọng, người chết nghĩ như thế nào cũng không đáng kể, đúng không? " Trong giọng nói của Nguyên Định Nhất lộ ra vẻ ghen tỵ và căm hận. Ai bảo lúc trước bà không nghe tôi, ai bảo bà không chịu theo tôi! Từng sợi tơ phất trần kéo dài thẳng tắp, cứng rắn như thép, nhỏ như châm, lít nha lít nhít, trong nháy mắt đã xuyên qua thân thể của Lý Dục Thần. Bà có tưởng tượng được không, cốt nhuc cuối cùng của bà và Lý Vân Hoa lại sắp chết trong tay tôi! . . ", Lý Dục Thần lạnh giọng nói. . "Lý Thiên Sách à Lý Thiên Sách, không nghĩ tới đúng không, cốt nhục cuối cùng của nhà họ Lý mấy người sẽ chết trong tay tôi! " Bỗng nhiên ông ta lại trừng mắt Lý Dục Thần, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin tưởng được. " Nguyên Định Nhất lại cười. . Hahahaha. Điều này cũng không nên trách tôi, là tự câu đưa tới cửa muốn chết". Nhà họ Lý sẽ tuyệt hậu trong tay tôi! " Lý Dục Thần biết ông ta đã nhận ra thân phận của mình, ánh mắt anh trở nên hung dữ, nói ra: "Chuyện thứ hai mà tôi tới tìm ông chính là muốn hỏi một chút, năm đó nhà họ Lý đã xảy ra chuyện gì? . Lý Dục Thần nhíu chặt mày lại, không biết Nguyên Định Nhất nói lời này là có ý gì. Nhìn qua, Lý Dục Thần đã chết đến mức không thể chết hơn. Nhưng nếu cậu biết, chẳng những không có tác dụng gì với cậu, nói không chừng cậu sẽ còn điên mất". . Hahahaha. Nguyên Định Nhất thu hồi tiếng cười, lạnh lùng nhìn anh. . Lúc này, bên ngoài mới bộc phát ra những tiếng hoan hô. Đã lâu rồi các đệ tử Vạn Ninh Cung không được thấy sư tôn ra tay, càng chưa bao giờ thấy pháp thuật bén nhọn như vậy. Sau khi Nguyên Định Nhất cười xong, chợt thấy có chút không đúng, liền nhìn về phía Mã Sơn và Lang Dụ Văn đi theo Lý Dục Thần. "Hả? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.