.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 76: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 77 “Mày đừng qua đây!”




Lý Dục Thần bấm vào một số vị trí huyệt trên người ông chủ quán nướng, sau khi cầm máu, anh đỡ ông ấy ngồi lên ghế, quay người lại lạnh lùng nhìn Lâm Thiếu Hằng. "Lâm Thiếu Hằng, nếu không nể mặt ông cụ thì bây giờ anh đã chết rồi". Lâm Thiếu Hằng đờ người ra, rồi bỗng cười phá lên. "Muốn tao chết? Ha ha ha, tới đi, mày lại đây! ”, Lâm Thiếu Hằng quệt máu trên khoé miệng: “Lên hết cho tao, đánh mạnh vào, đừng đánh chết, tao phải tra tấn nó từ từ! “Quỳ xuống! ” “Không làm! Một tiếng “rầm” vang lên, Lâm Thiếu Hằng ngã nặng nề xuống đất. ” Những kẻ đi theo anh ta nhìn Lâm Mộng Đình, ai cũng trông háo sắc, trong mắt lộ ra vẻ đê tiện. Tôi đếm tới mười, nếu anh chưa bò qua, tôi sẽ đánh gãy một chân của anh”. ” “Dừng tay! “Sáu… Mày muốn làm gì? ” Lâm Mộng Đình tức giận đến mức tái mặt, nhưng cô cũng thấy hơi sợ. “Lâm Thiếu Hằng, anh quá đáng lắm rồi đấy! Chỉ với những hành động mà anh ta đã làm với ông chủ quán nướng và những lời anh ta nói với Lâm Mộng Đình khi nãy. Đúng lúc này, một bàn tay nắm chặt lấy tay cô, nhiệt độ truyền lại từ trên tay giúp cô cảm thấy an toàn. ” Lâm Mộng Đình quát một tiếng. Bớt lôi thằng già đó ra doạ tao lại đi! ” “Tám… Cô nghe thấy một loạt tiếng rầm rầm rầm, sau đấy là những tiếng kêu rên liên hồi. Lý Dục Thần không quan tâm anh ta gọi viện binh. Dám đánh tao hả! Mãnh hổ nan địch quần hồ, một người có giỏi võ đến đâu cũng không thể đánh lại mười mấy người. Lý Dục Thần lắc đầu, lạnh lùng nói: “Ông trời tạo nghiệp còn có thể tha thứ, nhưng tự tạo nghiệp thì không thể sống! “Bố ơi, mau cứu con với! Lâm Mộng Đình sợ tới mức nhắm mắt lại, dựa sát vào vai Lý Dục Thần. ” “Mười… “Chín… Không làm! ” “Này họ Lý, mày đừng ngông cuồng quá! Cuối cùng anh ta cũng đã hiểu tự chui đầu vào rọ là như thế nào. Tao nghĩ mày tự đi chết còn nghe được đấy. “Bốn… Chúng mày đều là người chết hết cả sao, còn không đi qua đây! Lúc này, cọng cỏ cứu mạng duy nhất mà anh ta có thể nghĩ tới chính là bố mình, Lâm Lai Phong. ” Giọng Lâm Thiếu Hằng đã trở nên cuồng loạn, anh ta sợ tới mức khóc oà lên. Đến khi mở mắt ra, cô đã nhìn thấy một đống người đang nằm xung quanh, người thì ôm bụng, kẻ thì nâng chân. Vừa hay ngã xuống bên cạnh cái ghế mà ông chủ quán nướng đang ngồi. Sức chiến đấu kiểu gì thế này! “Bây giờ anh bò qua háng ông chủ, giống như khi nãy anh yêu cầu người ta làm vậy. Ban đầu Lâm Thiếu Hằng còn hơi sờ sợ, nhưng thấy Lý Dục Thần không hề nhúc nhích, mà người của anh ta đã bảo vệ anh ta thì mới yên tâm. Ba… Lâm Thiếu Hằng nổi giận kêu gào: “Lý Dục Thần, mày mơ hả! ” Giờ phút này Lâm Thiếu Hằng rất muốn hai viên cảnh sát ban nãy có thể quay lại. ” “Hừ! Lần trước ở quán bar, cô đã biết Lý Dục Thần đánh nhau rất giỏi, nhưng lần này vẫn có chút không thể tin được. ”, Lý Dục Thần quát. Người kinh ngạc hơn cả Lâm Mộng Đình đó chính là Lâm Thiếu Hằng. “Mày… Đáng lẽ tao đã tha cho bọn mày rồi, nhưng bọn mày cứ nhất quyết quay lại, tự chui đầu vào lưới, vậy thì không thể trách tao được… ” “Bảy… “Ha ha ha, thằng họ Lý, chẳng phải vừa rồi mày ngông cuồng lắm sao? Bố tao, bố tao đã trên đường tới đây rồi! Lâm Thiếu Hằng run rẩy lấy điện thoại ra, gọi vào một dãy số, hét to vào điện thoại. Lâm Thiếu Hằng bị tiếng quát này doạ cho sợ vỡ mật, liền quỳ phịch xuống đất. Nhưng Lý Dục Thần vẫn không quan tâm, anh tiếp tục đếm. Nhưng lúc nãy anh ta đã gọi cho cục trưởng của họ, anh ta biết rất rõ, họ sẽ không quay lại. ” Lúc này đàn em của anh ta mới định thần lại, cả đám chạy tới. Tao sẽ khiến mày sống không bằng chết! ” Lý Dục Thần bắt đầu đếm. Nhanh lên… ” Lâm Thiếu Hằng cười sằng sặc: “Còn ở đây mạnh miệng cho được, lên hết cho tao! “Mày đừng qua đây! Hôm nay anh ta nhất định phải trả giá đắt! “Bố, bố ơi, mau tới cứu con với… ”, trong mắt Lâm Thiếu Hằng lộ ra vẻ hoảng sợ, anh ta thậm chí quên mất cảm giác đau đớn trên người. Lý Dục Thần cũng không nóng vội, chỉ lạnh lùng nhìn xem cái cách mà Lâm Thiếu Hằng tự tìm đường chết cho mình. Mấy chục người xông lên, chỉ trong giây lát, cả đám đều đã bị đánh văng. “Làm theo lời tôi vừa nói khi nãy”, Lý Dục Thần lạnh lùng ra lệnh. “Anh! ” Nhưng còn chưa kịp ra lệnh, bụng anh ta đột nhiên co rút dữ dội, anh ta văng thẳng ra ngoài. Lâm Thiếu Hằng nhìn chủ quán đang ngồi trên ghế, cố gắng giữ lòng danh dự cuối cùng của một cậu chủ nhà giàu, liều mạng lắc đầu: “Không làm! ” Lâm Thiếu Hằng sợ run bần bật, vẻ quyết tâm vừa rồi cũng chẳng còn nữa, chỉ còn lại sợ hãi. ” Cả đám đồng loạt xông lên, Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình lập tức bị họ bao vây. Đánh cho nó tàn phế luôn! ” Khi đến tới ba, anh bắt đầu bước về phía Lâm Thiếu Hằng. Anh không sợ ông nội biết sao? Anh ta còn chưa đứng lên đã nhìn thấy Lý Dục Thần lại bước đến trước mặt mình. Nếu không phải do nghĩ tới thằng già kia là thấy tởm lợm thì tao cũng muốn chơi cô ta rồi, ha ha ha… ” “Năm… ”, mặt mày Lâm Thiếu Hằng trông rất dữ tợn: “Hôm nay mày cũng đừng hòng đi, các anh em, xử thằng họ Lý kia, con đàn bà này sẽ thuộc về chúng mày. ” Lý Dục Thần tiếp tục đếm. Không ai có thể đứng lên. Cô em gái này của tao là cô gái xinh đẹp nhất thành phố Hòa đấy! ” Dường như Lâm Thiếu Hằng đã lấy lại được một chút tự tin. "Hai… "
Lâm Thiếu Hằng ra sức lùi lại: "Mày đừng qua đây! Đừng qua đây mà! Bố tao sắp tới rồi, mày cứ chờ đi chết đi! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.