.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 768: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 786 Nho tu và võ đạo không giống nhau.




Lạc Đông Phúc biết tu vi của mình so với Tông Sư võ đạo còn kém quá nhiều. Lúc này chỉ cần ông ta rời khỏi, vẫn có thể bảo vệ được mình. Dựa vào tên tuổi Mạnh gia, Hầu Khuê Đông và Nghê Hoài Kỳ cũng sẽ không quá làm khó ông ta. Nhưng làm một nho sinh, làm đệ tử Mạnh gia, truyền nhân Á Thánh, làm sao ông ta có thể lui bước được? Đều biết võ tướng xông pha chiến đấu, nhưng từ xưa đa phần loại người hi sinh vì nghĩa lớn, xả thân vì nghĩa lớn đều là người đọc sách. Lạc Đông Phúc cắn răng nhẫn nhịn, cả người run rẩy, dốc hết tu vi cả đời vào hơi thở cuối cùng khởi động khí thế cương chính tồn tại giữa thế gian. Dù biết rõ lui bước sẽ có thể sống, không lùi chính là chết. Ở cổ đại có rất nhiều văn nhân thà chết chứ không chịu khuất phục mà dùng phương pháp này. Tu vi của Lạc Đông Phúc chẳng phải là đối thủ của tông sư, nhưng ông ta không chịu nhân nhượng, dùng hơi cuối cùng kêu gọi khí thiên địa khiến cho gió cuốn cuồn cuộn. Nội lực càng thâm hậu, chân khí càng dồi dào. Mà giờ muốn hạ gục Lạc Đông Thiên thì cũng chỉ còn cách nặng tay, không còn là dạy dỗ một chút nữa rồi. Còn khí thế cương chính của nho tu lại trải rộng khắp thế gian, không đi vào cơ thể nho sinh, chỉ thông qua phương pháp đặc biệt của nho tu giúp cơ thể kết nối với thế gian, từ đó khởi động khí thế cương chính. Nó và tu hành tự nhiên như nước chảy của đạo gia rất giống nhau. Hầu Khuê Đông không khỏi nhíu mày. Nếu đã lựa chọn đứng ra, cũng đã dặn dò hậu sự, ông ta đã không còn để ý đến sống chết rồi. Hai chân tiến về phía trước nửa bước nhưng nửa bước đấy lại nặng nề như dời núi. Lạc Đông Phúc lùi lại mấy bước hộc máu, ngã quỵ xuống: “Ông Lạc! ” Ông ta bèn bước tiếp nửa bước kia lên, cơ thể thẳng tắp. Nho tu và võ đạo không giống nhau. Điều này khiến Hầu Khuê Đông rất khó xử. Ông ta không định lấy mạng của Lạc Đông Phúc, chỉ định dạy dỗ một chút coi như nể mặt Tề Lỗ với Mạnh gia, không cần phải trở thành kẻ thù không đội trời chung. Lúc này, cho dù như thế nào, ông ta cũng sẽ không lui bước. Hầu Khuê Đông hừ nói: “Không cần! Nếu ông không xuống tay được vậy thì chi bằng để tôi lên”. Nhưng Lạc Đông Phúc lại không màng sống chết, khi ấy ông ta sẽ rất khó xử. Lại giằng co như vậy một lát, Nghê Hoài Kỳ đứng bên cạnh bất mãn nói: “Hầu tông sư, người ta đã ôm lòng muốn chết, cần gì ông nương tay chứ? Cái gọi đọc sách nuôi khí chính là nuôi dưỡng khí của thiên địa, cảnh giới cao nhất là người trời hòa thành một. Võ đạo không phân nội hay ngoại mà đều tu luyện chân khí, công phu được thể hiện rõ ràng trên chính cơ thể, chân khí cũng là sự tồn tại mật thiết nhất trong cơ thể. Thế gian tối sầm lại, khí thế cương chính không bao nhiêu được ngưng tụ lại kia nổ tan. "

Tự Thông sợ hãi tột độ, vội xông lên gọi Lạc Đông Phúc. Sắc mặt Lạc Đông Phúc trắng bệch, hai mắt trợn tròn, hô hấp đình chỉ. Khi sờ tay lên ngực cũng không cảm nhận được nhịp tim. Từ Thông siết chặt nắm tay, lòng đau buồn không thôi. Ông ta bảo tay sai đưa Lạc Đông Phúc lên xe mình, xoay người lạnh lùng nhìn Hầu Khuê Đông và Nghê Hoài Kỳ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.