.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 775: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 793! Tại sao bà lại ở chỗ này?"




Nghê Hoài Kỳ cảm thấy rất khó hiểu, đi vào trong cánh cổng lớn mở rộng. Cô Tô có rất nhiều vườn tược, Từ phủ được xây dựng trên một khu vườn cổ không nổi tiếng lắm, trong sân là vườn hoa bãi cỏ núi giả hồ nước, hành lang vòng vèo, đình đài lầu các, không khác mấy so với những khu vườn khác. Nghê Hoài Kỳ đi thẳng vào trong, vậy mà lại không gặp được một người nào cả. "Móa nó, không phải là họ Từ đã chạy rồi chứ? ", một đệ tử nói. Ông ta bước nhanh đến phía trước. Chợt nhìn thấy một cái hồ, bên kia bờ là một cái đình, trong đình có hai người, một nam một nữ, đang ngồi đối diện cách một cái bàn đá. Sau khi đi qua hành lang qua cầu, ông ta tới sân sau. Khó trách bóng lưng này có mấy phần quen thuộc. Trên bàn đá là một bàn cờ, hóa ra là hai người đang đánh cờ. Kế vườn không nhà trống? Đáng tiếc, ông không phải Gia Cát Lượng, tôi cũng không phải Tư Mã Ý. Nghê Hoài Kỳ thấy Từ Thông như thế thì càng giận dữ hơn, cười lạnh nói: "Từ Thông, ông diễn kế vườn không nhà trống không tệ lắm! Trên hồ có cầu cửu khúc, đi qua mới tới trước đình. Bên cạnh còn có một người phụ nữ mặc đồ Hán đang pha trà. Nghê Hoài Kỳ lại không nghĩ như vậy. Đây là cái gì chứ? Tại sao bà lại ở chỗ này? Từ Thông giống như không nhìn thấy ông ta, chỉ nhìn chằm chằm bàn đá trước mắt. " Nghê Hoài Kỳ giật mình, bởi vì ông ta nhận ra người này, chính là Xà Bích Thanh đang ở Nam Giang. Ông ta vừa nhìn một cái đã nhận ra người đàn ông trong hai người đang ngồi đối diện nhau trong đình kia chính là Từ Thông. Hương trà nhàn nhạt tản mát, thổi qua mặt hồ, Nghê Hoài Kỳ đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy. Từ Thông được xưng là mãnh hổ Giang Đông, nếu như mình còn chưa tới, ông ta đã dẫn người nhà chạy, để trống một căn nhà rộng như thế này, vậy về sau ông ta đừng nghĩ tới việc tung hoành trên giang hồ nữa. Ngược lại là người phụ nữ kia quay đầu nhìn Nghê Hoài Kỳ, có mấy phần kinh ngạc nói: "Ồ, Nghê Tông Sư đến rồi! " Từ Thông vẫn không ngẩng đầu, mà cứ mãi nhìn chằm chằm vào bàn cờ, giống như đang suy nghĩ nên đi bước kế tiếp như thế nào. Về phần người phụ nữ kia, bởi vì đưa lưng về phía ông ta, ông ta không nhìn thấy chính diện, chỉ cảm thấy bóng lưng này có chút quen thuộc. Nếu tôi đã đến, ông nhất định sẽ phải chết! Hay là xem thường Nghê Hoài Kỳ tôi? Khóe mắt Nghê Hoài Kỳ nhảy lên, càng cảm thấy tức giận hơn. "Xà Tông Sư! "

"À, tôi ra bắc làm việc, đi ngang qua Cô Tô, liền đến nhà họ Từ uống chén trà". Nghê Hoài Kỳ tự nhủ trong lòng, tôi tin bà cái con khỉ! Ông ta dám đoán chắc, Xà Bích Thanh là được Từ Thông mời đến trợ trận. Khó trách Từ phủ không hề chuẩn bị một chút nào cả, ngay cả bảo vệ cũng không có, hóa ra là đã mời được Tông Sư. Trên đường tới đây, Nghê Hoài Kỳ cũng đã nghĩ qua liệu Từ Thông có thể mời Tông Sư đến trợ giúp hay không.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.