Người bịt mặt thứ ba có dáng người nhỏ gầy hơn chút, đứng sau lưng bọn họ. Chỉ thấy người đó giơ tay lên một cái, hai sợi dây thừng thô to quấn trên cây liền đứt đoạn, hai người treo trên cây cũng rơi xuống, được hai người phía trước đỡ được. Ba người đang muốn rời đi, chợt nghe thấy một tiếng hét lớn: "Cứ định đi như vậy sao? "
Hóa ra là Nghê Cường nghe được động tĩnh đi ra. Nghê Cường là cháu trai đằng nội của Nghê Hoài Kỳ, cũng là đệ tử thân truyền của Nghê Hoài Kỳ. ", Nghê Cường khẽ nhíu mày, lập tức cười lạnh: "Đám trộm Vinh Môn cũng dám đến đây bêu xấu, khó trách phải che mặt! Người bịt mặt chỉ có thể buông Mã Sơn và Thái Vĩ Dân xuống. Anh ta khẽ vươn tay, liền bắt được cổ tay của người kia. Nghê Cường nói xong, trên thân bộc phát ra một khí thế cường đại, sát ý nồng đậm bao phủ lấy đám người bịt mặt. Có Nghê Cường ở đây, chỉ cần người tới không phải cao thủ Tông Sư thì cũng không cần lo lắng. Vừa đánh nhau, hai bên đều giật mình. Đúng vào lúc này, người cầm dao phay chém một nhát về phía cánh tay của anh ta. Nghê Cường lập tức lấn người lên, muốn bắt lấy cổ tay của người đó lần nữa. " Anh ta lại hít một hơi, lồng ngực liền co vào, né được luồng sáng trắng kia. "Khoái đao của Vinh Môn! Nhưng làm như vậy, người lúc trước co rụt cổ tay lại, trơn trượt như bùn tránh thoát khỏi bàn tay anh ta, nhưng mu bàn tay của người đó bị ngón tay của Nghê Cường quét đến, đau đến mức khẽ thở ra một hơi, đứng đó vẩy vẩy tay. Anh ta được vinh dự kỳ tài võ học có thiên phú nhất nhà họ Nghê từ sau Nghê Hoài Kỳ, không đến bốn mươi đã đạt đến Hóa Kình đỉnh phong, nếu cứ tiếp tục tiến lên trước sẽ có thể trông thấy ngưỡng cửa Tông Sư. Người kia chém hụt một nhát, trong tay bỗng nhiên xuất hiện một luồng sáng trắng, quét ngang về phía hông Nghê Cường nhanh như chớp. Đầu tiên là người có bàn tay đỏ rực kia lấn người xông lên, vỗ một chưởng về phía hướng Nghê Cường. Cứ như vậy, bốn người liền lao vào đánh nhau. Nếu không phải anh ta đã đến Hóa Kình đỉnh phong, nói không chừng còn phải chịu ăn thiệt thòi. Anh ta cười lạnh, trên mặt lộ ra vẻ khinh thường, nói: "Cho dù có luyện công phu ngoại gia tốt thế nào thì cũng không ăn nhằm gì. Ba người nhanh chóng tản ra, tạo thành đội hình tam giác bao vây Nghê Cường lại. Nghê Hoài Kỳ cố ý để anh ta lại, chính là sợ sau khi mình rời đi, Từ Thông phái người đến nhà họ Phan cứu người. Nghê Cường tránh thoát ám khí, cũng để người bịt mặt thứ nhất hoàn toàn trốn thoát khỏi bàn tay anh ta. Lại là người bịt mặt thứ ba tung ra ám khí. Chỉ bằng đám tép riu mấy người mà đã muốn đến nơi này cứu người ư? Lúc này, đột nhiên có mấy luồng ánh sáng đen bắn nhanh về phía anh ta. Tay Nghê Cường vẫn nắm chặt lấy cổ tay của người kia không buông, lóe sang bên cạnh né tránh dao phay. " Ba người không nói lời nào, chỉ liếc nhau một cái, đột nhiên phát động công kích. Bây giờ Nghê Cường mới phát hiện ba người bịt mặt này mặc dù luyện công phu ngoại gia, nhưng cũng đã đi được vào sâu bên trong, cương nhu cùng tồn tại, bước vào Đại Thừa võ đạo. Mà ba người bịt mặt cũng vô cùng kinh hãi, không nghĩ tới nhà họ Phan còn cất giấu một cao thủ Hóa Kình đỉnh phong. Mặc dù mình lấy nhiều đánh ít, lại không chiếm được lợi lộc gì. Chênh lệch về thực lực không phải là thứ mà số lượng có thể bù đắp, dần dần chắc chắn sẽ thất bại. Quả nhiên, cũng không lâu lắm, Nghê Cường đã chiếm thượng phong. Mà ba người bịt mặt vướng trái vướng phải, không rảnh quan tâm đến nhau, đã lộ ra dấu hiệu thất bại.
