.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 778: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 796 Bởi vì anh ta chết rồi.




Nghê Cường vừa đánh, vừa cười lạnh nói: "Đầu hàng đi, nể mặt mấy người luyện võ không dễ, tôi sẽ cho mấy người được chết thể diện hơn một chút. Bằng không sẽ giống như bọn họ, treo lên thiêu chết! "


Đúng lúc này, người bịt mặt gầy yếu hơn một chút kia bỗng nhiên tháo mặt nạ xuống, để lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần. Nghê Cường trông thấy gương mặt kia, trong lòng chấn động mạnh. Anh ta chưa bao giờ thấy một khuôn mặt nào đẹp như vậy, đẹp đến mức động lòng người, đẹp đến mức khiến người ta hít thở không thông mặt. Thiên tài một đời của nhà họ Nghê ở Kinh Khẩu, cứ như vậy mà ngã xuống trong sân nhà họ Phan thành phố Long. Nghê Cường phun ra một ngụm máu tươi, mắng: "Ả đàn bà thối, thế mà lại dùng mị thuật! Anh ta không thể tưởng tượng nổi mở to hai mắt ra, lại nhìn thấy khuôn mặt đẹp đến nỗi khiến người ta hít thở không thông kia lần nữa. Đau đớn khiến anh ta khôi phục thần trí tỉnh táo. Anh ta cắn rách đầu lưỡi của mình. Nghê Hoài Kỳ cảm thấy có chút phiền não. Trong mơ hồ, anh ta giống như nhìn thấy trên đỉnh đầu người phụ nữ kia có một con rồng màu trắng hư ảo. . Anh ta vừa mới ngã xuống, người bịt mặt liền cõng Mã Sơn và Thái Vĩ Dân lên, rời đi bằng tốc độ nhanh nhất. Bởi vì anh ta chết rồi. . Vào thời khắc ấy, xương cốt của anh ta giống như trở nên xốp giòn, cả người không sử dụng được bất cứ một chút sức lực nào. Anh ta cũng không có cách nào chứng thực cái gì nữa. Ánh sáng đỏ và ánh sáng trắng giao nhau, trên cổ Nghê Cường xuất hiện một sợi dây rất mỏng, mà lồng ngực thì sụp đổ xuống. Trong đình vô cùng im ắng. "Xà Tông Sư, trà cũng đã nhạt rồi, không bằng đi ăn cơm trưa đi". Thần hồn vừa mới khôi phục của anh ta, vào thời khắc ấy lại bị đánh tan lần nữa. " Mà đúng lúc này, anh ta chợt nghe được một tiếng gào nặng nề, giống như cụ thú thượng cổ gầm rú vang lên trong sân nhà họ Phan. Nghê Cường lập tức ý thức được cái gì. Xà Bích Thanh còn đang uống trà. Từ Thông vẫn cầm vuốt quân cờ, không nhúc nhích. Một đôi tay đỏ rực đột nhiên xuất hiện trước mắt Nghê Cường, đang đập về phía lồng ngực của anh ta. . Nghê Cường không xác định đây là thật hay là ảo giác của anh ta. Một luồng ánh sáng trắng hiện lên, còn đến nhanh hơn bàn tay màu đỏ kia, xẹt qua cổ của anh ta. Ông ta ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã treo lên thật cao, đã đến giữa trưa rồi. "Không vội, tôi và gia chủ nhà họ Từ còn chưa đánh cờ xong mà". Cuối cùng Nghê Hoài Kỳ cũng đã hiểu, mẹ nó đây đâu phải là đánh cờ, đây chính là lý do chuẩn bị cho ông ta. Chỉ cần Từ Thông không đánh quân cờ kia xuống, bàn cờ này sẽ vĩnh viễn không kết thúc, Xà Bích Thanh vẫn sẽ ở nhà họ Từ uống trà. Vậy ông ta sẽ vĩnh viễn không động vào Từ Thông được. Nghê Hoài Kỳ bỗng nhiên dự cảm được cái gì, lấy điện thoại ra gọi cho Nghê Cường.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.