Nhưng anh chợt nhận ra, cái đầu rớt xuống kia lại là của ông nội anh. Thân thể của ông nội ầm ầm ngã xuống, rơi vào vực sâu. "Ông nội! "
Anh hét to, duỗi tay đi bắt, không những không bắt được mà chính mình cũng bị hút vào vực sâu. Trong vực sâu có khuôn mặt đang cười với anh. " "Tới đây, rời khỏi thế giới tràn ngập lừa gạt và bất công này đi! Thế giới nguyên sơ, mơ mơ hồ hồ, không sáng không tối. " "Con à, đừng bị lời bịa đặt của kẻ kia lừa gạt. Dùng sức mạnh trong nội tâm con đối kháng bóng tối này! Bước vào cánh cổng tu hành, như người đi tìm kiếm ánh sáng trong đêm tối. Trở lại điểm bắt đầu của mọi thứ, trở lại khởi đầu của vũ trụ! Ngay khi hai chữ đó sắp biến mất, ánh sáng vàng kim chợt mãnh liệt chiếu tới. Vực sâu không phải đến từ không gian bên ngoài, mà là thứ gì đó thức tỉnh trong huyết mạch của anh. Tới đây, đi theo nội tâm của con, tìm về con chân thật! "Con à, đừng từ bỏ! Con không thuộc về nơi này, con thuộc về bóng tối! "Đừng sợ! " Lý Dục Thần lên tiếng gọi, muốn quỳ lạy lại nhận ra thân thể của mình vẫn đang không tự chủ mà rơi xuống. Trở về chân thực, trở về vĩnh hằng, trở về bóng tối! Chiếu xạ ra hai chữ Thiên Đô trong hư không. Khó thì khó tại tham lam âm u khó trừ khử. Ở nơi đó, không có thánh nhân, không có ánh sáng, không có giả dối và bất công. Dưới ánh mặt trời toàn ẩn náu dơ bẩn! "Sư phụ! Bóng tối là thuần khiết. Thoáng chốc, Lý Dục Thần cảm thấy gương mặt đó cực kỳ quen thuộc, nhưng không nghĩ ra gặp qua ở nơi nào. " Giọng nói kia trở nên dịu dàng, dòng xoáy màu đen xung quanh cũng nhẹ nhàng hơn, như thể tử cung của mẹ, mà anh chính là thai nhi nằm trong nước ối. Đây là sứ mệnh của con, là sứ mệnh đã trao cho con từ khi con sinh ra tại thế giới nguyên sơ! Lực lượng của vực sâu làm anh không thể thoát khỏi, anh định bắt lấy thứ gì đó, nhưng xung quanh không có vật gì, chỉ có dòng xoáy tối tăm. Vạn vật là con, con là thế giới! Hào quang của ký hiệu Thiên Đô trong hư không yếu dần, chậm rãi bị bóng tối cắn nuốt. Chỉ cần vẫn còn ánh sáng mỏng manh chỉ dẫn thì không thể từ bỏ. Anh bất lực như một lá cây rơi vào vòng xoáy giữa sông. Sợ hãi và bất an biến mất. Lý Dục Thần càng ngày càng bình thản. " "Khi đó, con chính là ta, ta chính là con. Một tia thanh minh chiếu rõ nguyên thần, Lý Dục Thần biết, thứ rơi xuống không phải là thân thể mà là linh hồn của anh. Đừng bị ánh mặt trời giả tạo kia lừa gạt! " "Sư phụ, người kia nói thật sao? " "Tới đi, đừng nên chống cự, đừng từ bỏ! " "Con à, tỉnh dậy đi! Khuôn mặt vặn vẹo nổ tung trong nháy mắt, như pháo hoa lóe lên trong đêm tối. " "Bọn chúng mang ánh sáng ra phơi bày trước mặt người khác, che giấu dơ bẩn. Một ông lão tóc bạc mặt hồng hào hiện lên giữa ánh vàng kim, hư chỉ thành kiếm, một đạo kiếm quang bắn vào bóng tối. Đúng lúc này, Thiên Đô lệnh trên người anh lóe lên ánh sáng. Khuôn mặt vặn vẹo trong bóng tối cười gằn. Con bất tử, bất diệt! . "Sư phụ, người kia nói thế giới nguyên sơ là bóng tối. Bên trong dòng xoáy, khuôn mặt vặn vẹo kia nhìn chăm chú vào anh. . Chỉ cần đi theo bóng tối dẫn dắt, đi theo nội tâm chân thật của con, thả lỏng, thả lỏng. Tu hành khó gì? Bóng tối trao cho con sức mạnh vô tận và sinh mệnh vĩnh hằng! Bọn chúng chế tạo ra biểu hiện giả dối của ánh sáng, dùng mắt con người lừa gạt con người. Chỉ có bóng tối mới là thuần túy, vĩnh hằng, chân thật! Rơi xuống, rơi xuống, không ngừng rơi xuống. Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật. Con à, hướng tới ánh sáng trong lòng mình, dũng cảm bước về phía trước đi". Bọn chúng chế tạo ra ảo giác xinh đẹp, dùng ham muốn của loài người kiểm soát loài người. " "Toàn là lời bịa đặt của thiên ma! " "Con trở về, mang theo thân thể bất diệt, linh hồn vĩnh hằng, sức mạnh vô tận, trở về đánh nát ánh sáng giả tạo này. Bọn chúng lũng đoạn thế giới này, thúc đẩy vạn vật, khiến con người làm nô lệ mà không biết! Lời này có đúng không? Hai điểm âm dương mới có ánh sáng và bóng tối. Bản thân bóng tối là thuần khiết, giống như ánh sáng. Nhưng thiên ma không phải. Thiên ma là ác ma núp trong bóng tối. Chúng ta theo đuổi ánh sáng, chính là muốn để ác ma trong bóng tối không nơi che giấu".
