Trừ phi cậu biến thành con chuột, chui ra từ lỗ thông gió. Ha ha ha… cậu đợi chết đói ở đây đi! "
Nghê Hoài Kỳ đóng cơ quan, đứng bên ngoài cửa mật thật, cười điên cuồng không ngừng. Đũng quần vẫn ấm nóng, khiến ông ta cảm thấy xấu hổ. Kinh tám đời tổ tông mày! Lúc đang đi ra ngoài, thì gặp ngay Bách Phú Minh dẫn đệ tử chạy đến. Cơ thể của Nghê Hoài Kỳ giống như bức tường, nứt thành hai nửa. Đột nhiên, mặt tường trước mặt ông ta hiện lên ánh sáng. Rất sợ hãi? Dưới đất còn có hai vũng máu lóe ánh đen. ” Nghê Hoài Kỳ đang hoa chân múa tay cười. ” “Anh em của mày, chị em của mày, bạn bè của mày, tao sẽ chăm sóc tử tế! Anh bước qua xác của Nghê Hoài Kỳ, cũng không nhìn thêm một cái. Không ai biết rõ tình hình bên trong, vì không ai dám đi vào xem, chỉ biết ba tông sư Hoàng Phủ Hiền, Nghê Hoài Kỳ và Hầu Khuê Đông đều ở bên trong. Sau đó, ông ta nhìn thấy Lý Dục Thần dìu Lang Dụ Văn đi ra từ bên trong. Ông ta đập mạnh lên bức tướng dầy, điên cuồng cười với lỗ thông gió, dùng tất cả lờ lẽ bẩn thỉu mà ông ta có thể nghĩ ra mắng Lý Dục Thần và tám đời tổ tông nhà anh, để trút hết cơn giận của ông ta. Lúc Bách Phú Minh đi vào, ba người đã biến mất. Nghe nói sau khi nhà họ Liễu thành phố Dũng bị diệt, trong nhà cũng còn sót lại vết tích như này. Mày cứ từ từ đợi chết đói trong đó đi! Lý Dục Thần dìu Lang Dụ Văn đi ra từ trong mặt tường nứt. “Lý Dục Thần! Khinh mẹ mày! Ánh đen lóe lên. Bách Phú Minh là hội trưởng của hiệp hội võ đạo, bình thường không thường ở sơn trang Hồng Vũ, công việc hàng ngày của hiệp hội do thư ký trưởng Dương Nguyên Tấn phụ trách. Nếu chưa lên, thì tiếc quá! Lần này nhận được điện thoại của đệ tử, nói Lý Dục Thần cầm kiếm xông vào sơn trang, giết thẳng vào trong, còn giết cả Dương tông sư. Nghe nói mày còn có vợ chưa cưới xinh đẹp? Trong khoảnh khắc đó, Nghê Hoài Kỳ rơi vào tuyệt vọng. Sau nỗi xấu hổ và tức giận, có được khoái cảm khi trút ra. Tao khinh bà nội mày! Ha ha ha… Một đường kiếm khí xuyên qua bức tường. Một khí tức kỳ lạ khiến người ta khó chịu khiến ông ta cau mày. Nỗi xấu hổ này hóa thành nỗi tức giận. Bức tường dày đó chia thành hai nửa. Chẳng lẽ Lý Dục Thần thực sự giống như lời đồn, là một ma đầu? Bách Phú Minh sợ giật mình, lập tức chạy đến. Rất bất lực? Bách Phú Minh ngồi xuống đưa tay sờ thử, đặt lên mũi ngửi. Bọn mày lên giường chưa? Nghe bức tường dầy đó phát ra tiếng vang bức bối, nghĩ đến Lý Dục Thần sẽ chết đói bên trong, ông ta lại thấp thoáng có khoái cảm. Đến lúc đó, nếu mày chưa chết đói, thì tao có thể kể cho mày biết mùi vị thế nào, ha ha ha… Chỉ có một chiếc ban đã gãy nứt. Tao có thể làm giúp mày! Vừa đến sơn trang xem, tuy không khoa trương như đệ tử nói, chỉ chết mấy người, nhưng Dương Nguyên Tấn đúng là đã bị giết. Nói một cách chính xác, là ánh sáng đen. ” “Lý Dục Thần, bây giờ mày rất tức phải không? Bách Phú Minh không thể đoán được cụ thể là cái gì, nhưng ông ta có dự cảm chẳng lành. Nhưng vừa nghĩ đến đại hội võ lâm Tiền Đường, Bách Phú Minh lại cảm thấy không thể nào. Lúc đó, ấn tượng mà Lý Dục Thần để lại cho ông ta là thực lực cường mạnh, trên người toát ra vẻ kiêu ngạo, nhưng sự kiêu ngạo này là kiêu ngạo thoát tục, chứ không phải là kiêu ngạo khoe mẽ của thanh niên bình thường. Ngoài ra, cũng được coi là lịch sự và khiêm tốn, ăn nói có phong cách đẳng cấp. Huống hồ Lý Dục Thần còn cứu mạng ông ta và mấy tông sư. Nếu nói anh là ma đầu giết người, Bách Phú Minh không dám tin.
