Đây là một cơ hội hiếm có. Lý Dục Thần muốn điều tra rõ ràng việc Lâm Thượng Nghĩa bị người ta dùng bí pháp sách Đinh Đầu Tiễn hãm hại có phải là do Lâm Thiếu Hằng giở trò hay không. Nhưng dù sao Lâm Thiếu Hằng cũng là người nhà họ Lâm, đặc biệt là từ khi Lâm Mộng Đình nói cho anh rằng ông cụ luôn cảm thấy luôn mắc nợ cả nhà Lâm Lai Phong, nên đương nhiên anh cũng biết mình cần phải tìm một nhân chứng đáng tin và có tiếng nói trong chuyện này. Vì thế, anh nghĩ đến Lâm Thiền Minh. Vừa hay, trong lúc ở bệnh viện, để tiện liên lạc trực tiếp với Lâm Thượng Nghĩa, anh đã thêm WeChat và số điện thoại của Lâm Thiền Minh vào điện thoại. ”, Lâm Lai Phong còn cố gắng giãy giụa tới phút cuối cùng. Lý Dục Thần nói rồi thì tiến từng bước từng bước về phía trước. ”, Lâm Thiếu Hằng sợ đến mức liên tục lui về phía sau. Nếu như trở về, dù ông cụ Lâm có thiên vị nhà họ cỡ nào chăng nữa nhưng gia pháp của tổ tông truyền lại vô tình, ông ta không chịu nổi. Mắt của Hoàng Tam loé sáng. mày đừng có mà qua đây! Lâm Mộng Đình hiểu ý anh, mỉm cười rồi đi theo Lâm Thiền Minh. Miệng anh hôi thối như vậy à! ” Lý Dục Thần mỉm cười: “Nhà họ Lâm thì có gia pháp của nhà họ Lâm, còn Lý Dục Thần tôi thì có quy tắc của mình! Là nhân vật có tiếng tăm ở thành phố Hoà. Thế nên Hoàng Tam phù hợp hơn, người này chẳng khác nào một tên vô công rỗi nghề ăn chơi lêu lổng, xen lẫn bên trong những người đó thì diễn như không diễn vậy. Cho đến lúc sau, Lâm Thiếu Hằng thừa nhận đã bắt cóc Lâm Mộng Đình, còn nói: “Lão già kia cũng không sống được mấy ngày… Nết tôi cũng kỳ, rất ghét loại người mồm miệng thúi hoắc như anh, tôi đang nghĩ cần dùng cách nào để chặn họng anh lại, tránh cho sau này anh lại làm người ta khó chịu”. Nhưng ông ấy vẫn bình tĩnh mà xem đoạn phim. Sự phát triển của mọi việc thật sự khiến Lý Dục Thần thất vọng. Hoàng Tam cũng rất lanh trí, trong khi phát video, anh ta tua nhanh những đoạn râu ria rồi dừng lại ở đoạn quan trọng. Nhưng điều khiến ông ta khôngngờ là dao găm lại đột ngột dừng ở vị trí cách Lý Dục Thần hai tấc. Lâm Thiền Minh sửng sốt: “Bọn họ phải chịu gia pháp của nhà họ Lâm, cậu cần gì phải làm chuyện thừa! Nhìn bóng dáng của bọn họ biến mất ở giao lộ. “Yên tâm đi, về nhà nhớ ngủ một giấc thật ngon vào! Nếu đúng như thế, anh chỉ định dạy cho anh ta một bài học. Muốn ăn đồ nướng thì nhắn tin cho tôi, chúng ta lại tới quán cũ”, Lý Dục Thần nói. Dương Tử Hoa lóe người, chắn bên cạnh Lâm Thiếu Hằng, lạnh lùng nhìn Lý Dục Thần. Mà Hoàng Tam cũng thật sự diễn hết mình. Lâm Thiếu Hằng đã sợ đến mức mặt trắng bệch, không còn giọt máu. Ban đầu, anh định để Mã Sơn đóng giả thành người này, nhưng mà Mã Sơn quá gây chú ý, người khác dễ nhận ra. Chỉ cần ông cụ không đuổi cùng giết tận, cho ông ta một khoảng thời gian để dưỡng sức thì ông ta có thể đợi thời trở lại. ”, Lâm Thiền Minh đã giật lấy điện thoại khi nghe thấy những lời này. Trong lòng Lâm Mộng Đình có chút lo lắng, nhưng bản thân cô cũng không rõ rốt cuộc là lo lắng cho an nguy của Lý Dục Thần hay là sợ anh sẽ xuống tay quá tàn nhẫn. Không ngờ, Lâm Lai Phong lại tự mình đến. Lý Dục Thần khẽ cười nói: “Giết được tôi rồi hẵng nói”. “Mày… Đây chính là ông lớn nhà họ Lâm. ” “Hình như tôi đã từng nói, nếu anh mà giở trò, tôi sẽ đánh gãy nốt cái chân kia của anh”. Lý Dục Thần kêu Hoàng Tam mở video. “Là tự mày tìm chết! Thấy Hoàng Tam cầm điện thoại di động bước ra, Lý Dục Thần mỉm cười. “Mày… Trong lòng ông ta rất rõ, đêm nay ông ta không thể trở lại nhà họ Lâm. Lâm Lai Phong nói: “Nếu cậu dám đụng tới Thiếu Hằng lần nữa, tôi nhất định sẽ giết cậu. Ở trong mắt anh ta, Lý Dục Thần là thần, có thể điều khiển sấm sét, là một vị thần chưởng quản sinh tử. Nghe thấy tiếng cười cùng với vẻ mặt dữ tợn của Lâm Thiếu Hằng trong video truyền ra, thêm mấy lời nói muốn thưởng Lâm Mộng Đình cho đám lưu manh kia, sắc mặc của Lâm Thiền Minh nhanh chóng thay đổi. Đừng tưởng chú hai đến đây một chuyến thì tôi sẽ không dám làm gì cậu”. Tao đã làm theo lời mày rồi”. ” Lâm Thiền Minh không hề nói gì, chỉ gật đầu: “Mộng Đình, chúng ta đi thôi”. “Mày tính làm gì? “Không cần phải giải thích với tôi! “Họ Lý, đừng có mà khinh người quá đáng”. Chuyện này đã nằm trong dự tính của anh. Có cơ hội thể hiện tốt như thế, sao anh ta có thể không ra sức, sao mà dám không ra sức chứ! ” Dương Tử Hoa đã có chuẩn bị từ sớm, nghe được mệnh lệnh thì phi thân nhào tới. “Nhưng mà, anh đã gọi bố của anh tới, như thế không tính là giở trò sao? ” Lý Dục Thần nói: “Ông cứ đưa Mộng Đình về trước, tôi và cậu Lâm còn vài món nợ phải tính sổ”. Ban đầu anh tưởng Lâm Thiếu Hằng chỉ là một tên đầu óc đơn giản kém thông minh, cho rằng anh ta chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng, chuyện sách Đinh Đầu Tiễn không hề liên quan tới anh ta. Hơn nữa, anh đối xử với Mộng Đình như vậy, cô ấy là vợ chưa cưới của tôi, anh đã nói rất nhiều lời không nên nói. mày nói giở trò gì? Lâm Lai Phong giờ phút này cũng đã vô cùng tức giận, chuyện trù tính cả nửa đời sắp thành, ông ta cũng sắp hết khổ ở nhà họ Lâm, thế mà lại bị thằng nhóc này phá hủy. Cô len lén liếc mắt nhìn Lý Dục Thần: “Anh cẩn thận một chút”. ” Lâm Lai Phong đổ hết oán hận của bản thân lên Lý Dục Thần. “Chú hai, chú nghe cháu giải thích… Mà Lý Dục Thần đã xác định, Lâm Lai Phong nhất định có liên quan đến sách Đinh Đầu Tiễn, nếu ông ta không phải là kẻ chủ mưu thì cũng là đồng loã. Ra chiêu nào cũng đều là sát chiêu, con dao găm trong tay vẽ ra một đường sáng bạc, mũi dao mang theo một tia kiếm khí, phá vỡ không gian, cắt thẳng đến yết hầu của Lý Dục Thần. Cũng may, ông ta còn chừa cho mình đường lui. ”, Lâm Thiền Minh giận dữ nói “Trở về từ đường nhà họ Lâm, đi mà giải thích với liệt tổ liệt tông! Anh ta đang rất muốn xem thử, rốt cuộc là ông lớn sừng sỏ của thành phố Hoà hay là vị thần có thể điều khiển sấm chớp này lợi hại hơn. Lý Dục Thần mới nhìn về phía Lâm Thiếu Hằng. ” Dứt lời, ông ấy vung tay áo: “Cậu Lý, Mộng Đình, chúng ta đi! “Tử Hoa, giết nó! Lý Dục Thần đã dùng hai ngón tay kẹp lấy mũi dao. Dương Tử Hoa không nhìn thấy rõ động tác của Lý Dục Thần. Ông ta lại dùng sức đẩy về phía trước, nhưng con dao không tiến thêm được chút nào. Sau đó ông ta muốn rút dao về, kết quả như cũ, con dao không hề di chuyển. Giống như nó đã bị một cái kìm sắt kẹp chặt.