.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 802: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 820 Nói giết là giết.




Chỉ có tìm được Lý Dục Thần hỏi cho rõ ràng. Nhưng không ai biết Lý Dục Thần đã đi đâu. Lúc này, có người nói: "Tông sư Hoàng Phủ nhốt Lang Dụ Văn trong tuyền quan, liệu họ có đến đó không? "

Tuyền quan, chính là những mật thất được xây dựng dưới lòng đất, để cho các võ giả cấp cao bế quan. Võ giả đến hóa kình trở lên, nếu cần đột phá, nhà mình lại không có điều kiện bế quan tốt, thì có thể đến hiệp hội võ đạo xin một căn mật thất để bế quan. giết mấy vị tông sư! ”, Bách Phú Minh không biết rõ tình hình, không dễ dàng đáp lời. ” “Vây thì phải hỏi tại sao bọn họ muốn bắt người của tôi đến đây”, Lý Dục Thần nói. “Lang Dụ Văn? ” “Chúng tôi cũng không biết. ” Khi Bách Phú Minh nói đến đây, ông ta cũng có chút không tin. Hình như… “Có lẽ là hiểu lầm”, Bách Phú Minh nói: “Nhưng bất luận thế nào, cậu cũng không nên cầm kiếm xông vào sơn trang, còn giết… “Bách tông sư! Trong đó còn có cao thủ hạng nhất Hoàng Phủ Hiền! “Chăng phải Lang Dụ Văn ở thành phố Hoà sao? ” “Việc này… Là hội trưởng của hiệp hội võ đạo, ông ta không thể không xử lý, lại không biết phải xử lý thế nào. Bách Phú Minh thấp thoáng đoán được, cảm thấy sự việc không ổn lắm. Ông nói đây là hiểu lầm? hình như là ra tay cho nhà họ Phan ở thành phố Long”. Bốn tông sư đấy! ”, Lý Dục Thần cười lạnh lùng một tiếng: “Họ nhân lúc tôi bế quan, giết người của tôi, đánh tàn phế anh em của tôi, bắt anh Lang đi. Tông sư Hoàng Phủ đưa cậu ta đến đây làm gì? Nói giết là giết. ” Lý Dục Thần đáp một câu, dường như chưa xảy ra chuyện gì, chào hỏi như gặp mặt bình thường. Còn giết Hoàng Phủ Hiền lại không ai nghe thấy tiếng, cho thấy không xảy ra chiến đấu kịch liệt. Có lúc, tông sư cũng sẽ bế quan ở đây. ”, Bách Phú Minh cũng nghĩ đến điều này, nhưng ông ta vẫn không thể đáp lời. Bách Phú Minh nhìn thi thể của Nghê Hoài Kỳ dưới đất một cái, cau mày, nói: “Cậu Lý, cậu đang làm gì vậy? Nghe nói giết Dương Nguyên Tấn bằng một kiếm. Ông ta không hy vọng gặp được Lý Dục Thần ở đây. Xuống dưới hầm, vừa hay gặp Lý Dục Thần vừa đi ra. Ông ta lập tức đưa người đến tuyền quan. ” Đương nhiên Bách Phú Minh biết Lang Dụ Văn, lần trước còn gặp một lần ở Nam Giang. ” “Việc này… Vì cứu anh em của tôi, tôi bất đắc dĩ mạo hiểm xuất quan, suýt nữa khí huyết đảo ngược mà chết! “Cậu Lý! “Hiểu lầm? Tại sao đến sơn trang Hồng Vũ giết người? ” Bách Phú Minh gọi một tiếng, không biết tiếp theo phải nói gì. Lý Dục Thần lại lật tay chỉ vào bức tường nứt phía sau mình: “Anh Lang là thư sinh, sức trói gà không chặt, họ nhốt anh ta ở đây, ông nói là tại sao? "Nghê Hoài Kỳ dẫn dụ tôi tới đây rồi khóa cửa. Ông ta nói muốn cho tôi chết đói ở đây, còn nói, trong thời gian tôi chịu đói, ông ta phải hành hạ người thân của tôi, không tha cho một ai. Ông biết rõ kết cấu của căn phòng này hơn tôi, nếu không phải là tôi, đổi lại là người khác, có phải sẽ chết đói thật rồi không? Người bên cạnh tôi, có phải sẽ bị Nghê Hoài Kỳ hành hạ không? "

Bách Phú Minh tin Lý Dục Thần nói thật, con người Nghê Hoài Kỳ đúng là có thể làm như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.