Các đệ tử nghe Bách Phú Minh kể lại sự việc khi đó không khỏi cảm thấy háo hức khi tưởng tượng ra nhát kiếm uy lực lồng lộng kia. "Vậy. . . Sư phụ, người làm thế nào thoát được nhát kiếm đấy? Mặt khác, bởi sức mạnh quá chấn động của nhát kiếm vừa rồi mà trong lòng Bách Phú Minh lại bỗng nhiên như được khai sáng. Bốn Tông Sư bị giết ở sơn trang Hồng Vũ, ở Kim Lăng. Ở đại hội võ lâm Tiền Đường, Lý Dục Thần đã cứu mạng ông ta một lần, giờ anh lại tha cho ông ta, xem như có ơn tha mạng. ” “Sư phụ không tránh được nhát kiếm đó. ” “Đúng vậy, là tự cậu ta làm… Bình cảnh suốt bao nhiêu năm không thể đột phá bỗng có dấu hiệu nới lỏng ra vào đúng thời khắc ấy, một chút sức mạnh trong cơ thể ông ta đang bắt đầu dao động. ” Bách Phú Minh nhớ lại cảnh tượng lúc đó. Điều này có nghĩa là ông ta đã nợ Lý Dục Thần hai mạng. Nhưng thứ trông giống một tấm lệnh bài mà Lý Dục Thần ném ra lại tỏa ra ánh sáng vàng, không biết là nó lấn át hay là hấp thụ những năng lượng kia, tóm lại toàn bộ người và vật trong lối đi nhỏ đều không hề bị thương mảy may. Điều này khiến ông ta vừa hưng phấn lại vừa bất an. Sư phụ không hề làm cậu ta bị thương mà là tự cậu ta làm mình bị thương! Châu Khiếu Uyên là nhân vật đại biểu của võ lâm Hoa Đông, người sáng lập hiệp hội võ đạo Hoa Đông há có thể mặc kệ hay sao? Chỉ mình sóng năng lượng do việc không gian bị xé mở ra và khép lại thôi cũng đã đủ sức xé xác Bách Phú Minh. Nhát kiếm hủy diệt đất trời đó mang theo thứ ánh sáng đen của Cửu U chém toạc không gian. Ông ta có thể từ chức, có thể kiếm cớ mặc kệ chuyện này. Khi Lý Dục Thần đếm tới ba, ông ta nhìn thấy thần chết từ trên trời giáng xuống. Bách Phú Minh mơ hồ cảm giác được, Võ Hồn của mình sắp rời khỏi cơ thể. Ông ta khó tránh khỏi tội lỗi. ” “Tự anh ta ư? Nếu như nhờ chuyện này mà ông ta đột phá võ đạo Tiên Thiên, luyện được Võ Hồn, vậy thì ông ta không chỉ nợ Lý Dục Thần hai mạng nữa. Bách Phú Minh trơ mắt chứng kiến toàn bộ sự việc, sau đó trơ mắt nhìn Lý Dục Thần rời đi. Bất kể thế nào cũng không thể xóa sạch được chuyện này. Làm thế nào làm Lý Dục Thần bị thương? Nhưng không mặc kệ thì ông ta phải làm thế nào? Cho tới khi các đệ tử tràn vào, ông ta mới hoàn hồn khỏi nỗi khiếp sợ. Nhưng vấn đề là, anh đã giết người ở sơn trang Hồng Vũ. Không gian bị bổ đôi ra khép kín trở lại, sản sinh ra một nguồn năng lượng khổng lồ. Nhưng đúng vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lý Dục Thần bỗng nhiên thu kiếm về. Đứng trước uy lực của nhát kiếm đó, đừng nói là phản kháng hay tránh né, ngay cả động đậy thôi Bách Phú Minh cũng không làm được, thậm chí cả suy nghĩ của ông ta cũng đóng băng. Không ai có thể tránh được nhát kiếm đó! Nhưng Châu Khiếu Uyên có thể mặc kệ được hay sao? Mấu chốt là ông ta còn là đệ tử của Châu Khiếu Uyên. Thế nhưng, uy lực của nhát kiếm này thực sự quá lớn, lớn đến mức ngay cả Lý Dục Thần cũng không thể kiểm soát nổi, cho nên anh đành phải đảo ngược kiếm khí, dùng thân thể của mình để đỡ lấy nhát kiếm ấy, kiếm chém thẳng vào đùi của anh. Bất kệ ai đúng ai sai, Bách Phú Minh cũng là hội trưởng hiệp hội võ đạo. Lúc này, ông ta không biết nên miêu tả cảm xúc trong lòng mình như thế nào. Bách Phú Minh trông thấy máu bắn tung tóe ra lập tức biến mất trong khoảng không mà kiếm khí tạo ra. Nhà họ Châu là gia đình võ đạo bề thế số một Kim Lăng há có thể mặc kệ hay sao? Bách Phú Minh tưởng tượng thử, nếu như vừa rồi, người đứng ở đây không phải là ông ta mà là ân sư của ông ta Châu Khiếu Uyên. Nếu như là Châu Khiếu Uyên đối mặt với nhát kiếm hủy diệt đất trời kia của Lý Dục Thần thì ông ta sẽ làm như thế nào? Nghĩ tới đây, Bách Phú Minh đột nhiên rùng mình một cái, toàn thân nổi da gà. Ông ta không tưởng tượng ra nổi, thậm chí còn không dám tưởng tượng. Bất kể kết quả như thế nào, ông ta đều không muốn chuyện đó xảy ra.