.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 806: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 824 Chỉ là có lẽ tôi sẽ phải tĩnh dưỡng một thời gian”.




Nghĩ tới đây, Bách Phú Minh không do dự nữa, vội vã quay người rời đi. "Sư phụ, ở đây thì làm thế nào bây giờ ạ? ", đệ tử của Bách Phú Minh hỏi. Bách Phú Minh đáp mà không quay đầu lại: "Mọi người dọn dẹp chỗ này đi, cố gắng hết sức đừng phát tán chuyện xảy ra ở đây hôm nay ra ngoài, khống chế số người biết chuyện ở mức thấp nhất. Chờ sư phụ đi gặp sư phụ của mình về rồi sẽ quyết định xem bước tiếp theo nên xử lý như thế nào sau". ” Lâm Mộng Đình vội vàng dìu anh ngồi xuống sô pha phòng khách. Nhưng khi Lý Dục Thần trở về, sắc mặt anh rất bất ổn. Thế sao anh không hái lấy mấy trái đào tiên về đây chia cho mọi người ăn? Lý Dục Thần không chỉ phải chiến thắng tâm ma của mình mà còn cả thứ cổ xưa đang rục rịch thức tỉnh trong máu của anh. Vết thương nhỏ thế này đúng là chẳng là gì đối với anh nhưng khi đối mặt với Bách Phú Minh, để có thể đột ngột thu lại nhát kiếm mà mình chém ra, anh đã tiêu hao hết toàn bộ sức mạnh. ” Nhìn thấy khuôn mặt long lanh nước mắt chảy ra từ đôi mắt trong veo của Đinh Hương, Lý Dục Thần chợt thấy cực kỳ ấm áp và thân thiết. Đó là một trận chiến đấu với chính bản thân mình. ” Lý Dục Thần lúng túng gãi đầu. Lên trời xuống đất à? “Anh Dục Thần! Mã Sơn và anh Thái đều đã đến Quỷ Môn Quan rồi còn được anh cứu trở về thì vết thương nhỏ thế này chắc chắn cũng không thành vấn đề với anh. Mọi người đều đang đợi anh trở về. Bất kể tu tiên hay luyện võ, cuối cùng đều phải đột phá chính mình. Bắt đầu từ lúc bị ép phải xuất quan, kẻ địch của anh đã không còn là người khác nữa mà là chính anh. ”, Đinh Hương khóc nức nở nói: “Hai anh là những người thân yêu nhất của em trên đời này, em không muốn các anh xảy ra chuyện! Cũng tin anh Mã Sơn! Mọi người cười ầm lên. Anh cũng bị thương! Vừa lau cô vừa trách móc anh: “Anh bị thương thành ra thế này rồi còn nói khoác cho được! Chị Mai gật đầu nói: “Cũng tốt, cậu cũng nên nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi thôi. “Dục Thần, cậu không sao thật chứ? Khi nhìn thấy điệu múa Thiên Ma ở Hoang Trạch, anh đã biết rằng, kiểu gì rồi cũng có một ngày anh phải đối mặt với kẻ đó, hoặc là anh chiến thắng kẻ đó, hoặc là kẻ đó sẽ đánh bại anh. ” Lâm Mộng Đình bưng một chậu nước nóng tới rửa sạch máu trên chân cho Lý Dục Thần. “Dục Thần, anh bị thương à? “Tôi không sao”, Lý Dục Thần lắc đầu mệt mỏi. “Anh Mã Sơn bị thương! Bầu không khí lập tức trở nên dễ chịu. “Tôi không sao”, Lý Dục Thần cười: “Chỉ là có lẽ tôi sẽ phải tĩnh dưỡng một thời gian”. Lý Dục Thần dẫn theo Lang Dụ Văn trở lại Ngô Đồng Cư ở thành phố Hòa. ” Đinh Hương nín khóc mỉm cười, gật đầu thật mạnh, nói: “Dạ, em tin anh Dục Thần! Đã là con người thì không thể xa rời cuộc sống, không thể không nghỉ ngơi. ” Thực ra chị Mai đã nhìn ra được một chút dấu hiệu. ” Đinh Hương nhìn thấy vết thương này, hoảng sợ kêu lên một tiếng, suýt thì bật khóc, cứ như thể nhát kiếm này là chém vào người cô ấy vậy, thậm chí còn đau đớn hơn cả khi chính cô ấy bị thương. Anh xem chân anh này! “Anh còn bảo là không sao ư! Khi nhìn thấy vết máu trên đùi anh, mọi người giật nảy mình. Cậu không phải người thường nhưng suy cho cùng cậu vẫn là con người. Chị Mai biết chắc chắn anh đã gặp rắc rối, hơn nữa rất có thể rắc rối này không phải là vấn đề tới từ bên ngoài mà là xuất phát từ chính anh. ” Lâm Mộng Đình cầm kéo cắt đôi ống quần dính máu của Lý Dục Thần ra. Bà ta không lo lắng cho vết thương trên đùi của Lý Dục Thần. Anh nhẹ xoa đầu Đinh Hương, cười nói: “Không sao, anh của em có thể lên trời xuống đất, chút vết thương nhỏ này thì có gì đáng kể đâu chứ? Trên đùi của anh có một vết kiếm chém, kiếm khí còn lưu lại ở đó của kiếm Huyền Minh khiến vết thương không thể khép lại được, miệng vết thương màu đen, máu chảy ra đã khô lại, trông mà giật mình. Kể từ ngày cậu tới thành phố Hòa đến giờ đã xảy ra biết bao nhiêu là chuyện rồi? Chị thấy hay là thế này nhé, sắp tới, cậu cứ việc ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, Mộng Đình cũng đừng đi học nữa, ở nhà chăm sóc cho Dục Thần". Đinh Hương nói: "Vậy em cũng không đi học nữa, em cũng ở nhà chăm sóc anh Dục Thần". Chị Mai lườm Đinh Hương một cái: "Người ta là vợ chồng, cần phải tận hưởng cuộc sống của vợ chồng trẻ, em ở lại đây để làm gì? Làm bóng đèn vui lắm chắc? "
Mọi người cười phá lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.