"Sao vậy? Ở đây cấm nói chuyện à? "
"Nói chuyện thì được nhưng mà lau bàn xong rồi biến đi giùm cho, đi ra chỗ khác mà nói chuyện! "
"Nếu tôi không lau thì sao? "
"Không lau? . Rất đẹp! . Nữ? ” Ông Tam giật bắn mình, vội vàng tháo kính râm xuống, tới khi thấy rõ mặt Lý Dục Thần, chân ông Tam mềm nhũn, quỳ “bịch” xuống đất. Anh cười hì hì nhìn đối phương, chào một tiếng: “Ông Tam? ” Nói rồi, anh ta lấy điện thoại ra gọi. . ”, chàng trai trẻ tên là A Đông chỉ tay vào Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình: “Bọn họ đến đây gây chuyện, tôi nói chỗ này đã được cậu Lý bảo kê rồi nhưng chẳng những họ không coi ra gì mà còn đánh tôi nữa! “Lý. Vậy tôi phải đi xem xem ai là người to gan dám đánh người ở địa bàn của tôi như mới được! Một nam một nữ. Ông Tam sẽ tới xử đẹp anh! Chính là bọn họ! Sống ở thành phố Hòa mà lại dám không coi cậu Lý ra gì à! Anh chờ đó… ” Cúp điện thoại, chàng trai trẻ hung dữ trừng mắt nhìn Lý Dục Thần: “Này anh, có giỏi thì cứ đứng đấy chờ! . Anh ta đứng dậy nhìn dưới đất, không hiểu tại sao mình lại bị trượt chân. . ” “Được, vậy tôi chờ”. ”, chàng trai trẻ cúi đầu khom lưng chào hỏi. Người đàn ông khá kỳ lạ, anh ta biết võ… ” Dứt lời, nhóm người đó tách ra hai bên, một người mặc áo vét màu đỏ rượu, đeo dây xích vàng to ở cổ và kính râm to trên mắt cộng với mái tóc nhuộm đỏ trên đỉnh đầu nghênh ngang sải bước đi tới đây. Thì ra ông Tam quỳ dưới đất chính là Hoàng Tam. . . Anh ta định lại xô Lý Dục Thần thì lại tiếp tục bị ngã sấp xuống đất với cùng một tư thế và ở cùng một vị trí. Vẫn còn ở đây… ” Ông Tam vỗ vai anh ta: “Yên tâm, ông Tam sẽ đòi lại công bằng cho cậu”. ”, chàng trai trẻ bực bội định xông tới bẻ tay Lý Dục Thần: “Vậy để tôi lau giúp anh! ” “Ồ! . . Anh ta đứng lên, chỉ tay vào Lý Dục Thần nói: “Anh… Chàng trai trẻ hưng phấn, chỉ tay vào Lý Dục Thần nói: “Anh chết chắc rồi! . Lý Dục Thần kéo Lâm Mộng Đình ngồi xuống. “Alo, ông Tam, tôi bị người ta ức hiếp! . Sau đó, ông Tam ung dung đi về phía Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình. “Anh Bân, anh Báo, anh Dương… . Một nhóm người nhảy xuống xe, đi về phía họ. . A Đông vội vàng khom lưng chào: “Ông Tam! Anh to gan lắm! . Có người tinh mắt, phản ứng nhanh cũng quỳ xuống theo ông Tam. “A Đông, có chuyện gì vậy? . ” Nhưng anh ta còn chưa đụng được vào người Lý Dục Thần thì đã ngã ầm xuống đất, mặt cắm xuống nền đường. ” “Anh ta… ”, nói rồi lập tức chạy ra đón những người kia. Lý. Dạ, tôi chờ ông! ”, ông Tam bò rạp người dưới đất, không dám ngẩng đầu lên, lắp bắp mãi một hồi mới nói xong: “Cậu Lý! . Lần này thì dù có ngu đi nữa anh ta cũng biết là Lý Dục Thần giở trò. Tất cả rầm rập quỳ xuống đất, cuối cùng chỉ còn thừa lại mỗi chàng trai trẻ tên là A Đông kia là ngây ngốc đứng như trời trồng. Lý. ”, anh ta liếc nhìn Lâm Mộng Đình: “Nữ rất đẹp… . Chẳng bao lâu sau, hai chiếc xe phóng vù tới đây rồi dừng lại. Chắc chắn là kiểu ông Tam thích! ” Nghe vậy, những người đi theo ông Tam đều trợn tròn mắt. Mấy tháng trước Hoàng Tam chỉ là một người nhặt ve chai, kiếm miếng cơm dưới trướng anh Thái. Vậy mà giờ đây Hoàng Tam đã trở thành đại ca của cả vùng này. Lần đầu tiên Lý Dục Thần gặp Hoàng Tam còn từng tát Hoàng Tam một cái. Chính vì cái tát này mà Hoàng Tam cho rằng anh ta có giao tình với Lý Dục Thần, giao tình vả mặt thì cũng là giao tình mà. Cho nên khi nói với mọi người, Hoàng Tam thường bỏ qua anh Thái và Mã Sơn, nói mình là người của cậu Lý.
