.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 812: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 830 “Cậu thật sự không sợ chết à?”




Bởi vì anh ta từng làm việc cho Lý Dục Thần nên anh Thái và Mã Sơn cũng không chấp anh ta. Nhưng anh ta không ngờ được rằng có một ngày đàn em của mình lại thực sự đắc tội cậu Lý. Hoàng Tam quỳ dưới đất, run lẩy bẩy, quay đầu lại nhìn, thấy A Đông vẫn còn đứng ngẩn người như một thằng đần bèn hậm hực xoay người lại, bò về phía đó, quét chân một cái, làm A Đông ngã xuống đất, sau đó nhấn đầu A Đông xuống đất, nói:

"Cậu Lý, thằng ranh này có mắt mà không thấy núi Thái Sơn, xin anh bớt giận, để tôi đánh què cẳng anh ta! "

A Đông sợ run rẩy, xin tha: "Ông Tam tha mạng! "

Hoàng Tam cả giận nói: "Cậu xin tôi cũng chẳng ích gì hết! ” Nói rồi anh ta bắt đầu vả miệng mình. Tôi tên là A Đông nên đặt tên cho nó là A Tây. ”, Hoàng Tam sửng sốt. Tiếng bốp bốp vang vọng trên đường. “Được rồi, Hoàng Tam, anh giỏi lắm, anh định giết người xong bắt tôi phải cõng tiếng xấu đúng không? Hoàng Tam vội vàng buông A Đông ra, lồm cồm đứng dậy, chạy lại chỗ Lý Dục Thần, nói: “Cậu Lý, ý tôi không phải vậy! Hoàng Tam không ngờ chàng trai trẻ này lại có nghĩa khí như vậy, sẵn sàng đứng ra nói đỡ cho mình. Cậu Lý muốn chém giết, muốn róc thịt thì cứ lôi tôi ra mà xử, chuyện này không liên quan gì tới ông Tam cả! Lý Dục Thần không ngờ chẳng những A Đông là người có nghĩa khí mà còn rất thú vị. Tôi khốn nạn! ” “Ông Tam, xin tha mạng! Má Hoàng Tam đã sưng vù nhưng anh ta không dám dừng lại. Tôi thật đáng chết! ” Lời này của anh ta khiến Hoàng Tam ngẩn người. Lý Dục Thần cũng ngạc nhiên, anh hỏi: “Lôi cậu ra ư? Trái lại, A Đông như thể không thể nén giận nổi nữa, lồm cồm đứng dậy, kêu: “Đừng đánh nữa! ”, Lý Dục Thần lạnh lùng nói: “Nếu anh không nói rõ chuyện ở đây ra cho tôi thì cứ tự tát đến chết đi”. A Đông nói: “Là lỗi của tôi, là tôi có mắt không nhìn thấy núi Thái Sơn, tôi đắc tội cậu Lý. “Mẹ kiếp, đã là lúc nào rồi còn lo cho một con chó! ” Hoàng Tam vừa tát vừa nhìn trộm Lý Dục Thần, thấy anh không bảo mình dừng lại, trong lòng anh ta lạnh toát, trái ngược hẳn với bên má bị anh ta tát nóng bừng. “Tôi đáng chết! Hoàng Tam ngừng tay, kinh ngạc nhìn A Đông, trong lòng không khỏi sợ hãi, sợ anh ta lại nói ra câu gì không nên nói. ”, A Đông gào khóc. ”, Lý Dục Thần nói. ” “Sợ! Cậu không sợ chết à? Ông Tam, sau khi tôi chết, phiền ông chăm sóc cho A Tây nhà tôi”. Hừ, cậu đắc tội cậu Lý thì chớ trách tôi vô tình! ” Lý Dục Thần tò mò nhìn anh ta, không biết anh ta muốn làm gì. Giọng điệu trách trời bất công của A Đông khi nói tới chuyện bản thân không có bố mẹ khiến Lý Dục Thần xúc động. ”, A Đông nói: “Nhưng đây là lỗi của tôi, tôi chỉ là hạng tôm tép thôi, cậu Lý muốn giết thì cứ giết đi, dù sao tôi cũng không có bố mẹ, không có gì phải bận tâm. “Tát, tát tiếp đi! . Tôi nói bậy! Cậu Lý, xin tha mạng! Trước đây người ta thường mắng tôi chẳng phải là đông tây gì, vậy thì giờ có A Tây nữa là đủ bộ rồi”. “A Tây là con chó hoang tôi nuôi, nó cũng không có bố mẹ, lúc tôi nhặt được nó ngoài đường, nó đã ốm gần chết, tôi thấy nó tội nghiệp nên đem về nuôi. . “A Tây? Đám đàn em đứng đằng sau nhìn thôi cũng thấy đau giùm anh ta. . ”, Hoàng Tam mắng. Anh muốn tìm hiểu thử A Đông một chút xem sao. "Cậu thật sự không sợ chết à? "

Lúc nói tới chữ chết, Lý Dục Thần sử dụng pháp chú hư không, anh vừa dứt lời là hơi lạnh lập tức ngưng tụ lại, hơi thở chết chóc tỏa ra xung quanh. Pháp chú này đánh thẳng vào lòng người, nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ sợ vỡ mật, lập tức quỳ xuống xin tha. Ngay cả Hoàng Tam và đám đàn em của anh ta cũng đều run lẩy bẩy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.