.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 83: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 84 Chẳng lẽ tôi cũng sắp thành tiên rồi sao?”




Cho nên chuyện ông cụ Lâm chọn Lâm Thu Thanh làm gia chủ không phải vì ông cụ thiên vị con trai mình. Nhưng đối với Lâm Lai Phong thì ông cụ rõ ràng đã bất công với ông ta. Ông ta cảm thấy rằng mình tốt hơn Lâm Thu Thanh về mọi mặt nhưng lại không được coi trọng. Điều này luôn khiến cho ông ta cảm thấy không công bằng, thời gian càng lâu thì tâm lý của ông ta lại càng vặn vẹo, sinh ra hận ý đối với Lâm Thượng Nghĩa cùng Lâm Thu Thanh. Lý Dục Thần đã nhìn thấu Lâm Lai Phong. Vốn tưởng rằng với thực lực của Triệu gia, trước tiên sẽ giúp ông ta thay thế Lâm Thu Thanh làm chủ gia tộc, sau đó ông ta sẽ dùng thủ đoạn và năng lực của mình để đánh bại Triệu gia trong tương lai. Nhìn xem sư phụ Vinh của chúng ta mệt mỏi thế nào kìa! Ông ta không thể nào tin rằng trên đời này lại có vu thuật, và cũng không thể tin rằng bản thân lại bị con trai của Triệu Tứ Hải lừa. "Làm sao. "Này, Tiểu Lý, sao cậu lại không đổ mồ hôi vậy? "Ông rời quê hương bao lâu rồi? ", Lâm Lai Phong giật mình nói. " Sư phụ Vinh mập mạp, đầu to cổ dày, là một đầu bếp điển hình. Bọn họ lấy bát tự của ông cụ đi để tính xem ông cụ còn có thể sống được bao nhiêu ngày". Khách hàng đều rất hào phóng, gọi những món đắt tiền nhất trong quán. Tôi thấy cậu cũng rất bận rộn, không hề lười biếng mà! Có phải hắn ta nói sẽ giúp ông tính xem ông có mệnh lên làm gia chủ của nhà họ Lâm hay không? ” "Thôi đi, bà ngồi ở quầy có máy lạnh thì làm sao mà đổ mồ hôi được! . "Hừ, những người tầm thường làm sao có thể biết được loại kỳ thuật này? ” Sắc mặt Lâm Lai Phong vô cùng kinh ngạc. "Ông có biết Triệu Thần Dương đã lấy bát tự của ông cụ Lâm không? Nếu như cậu muốn nghe chuyện cũ ở hoàng thành vậy thì cậu tìm nhầm người rồi, cậu nên đi hỏi thái giám mới đúng, ha ha ha. " Lý Dục Thần cười nói: "Trời sinh nó vậy". . " Lý Dục Thần lắc đầu: "Ông không biết mình đã bị người ta lợi dụng rồi sao? Nghĩ đến đây, trên trán Lâm Lai Phong toát ra mồ hôi lạnh. Có rất nhiều khách mới đến. Có người đi lẻ, có nhóm 2 người, cũng có các nhóm nhỏ 3, 4 người. ”, Lý Dục Thần giả vờ rất hứng thú với thủ đô. "Tăng, tăng, tăng", bà chủ cười tươi như hoa nở, nói: "Nếu như mỗi ngày đều bán được như vậy thì tôi nhất định sẽ tăng lương cho mọi người. Nếu những gì Lý Dục Thần nói là đúng, thì thực sự có loại vu thuật tên là “Đinh Đầu Tiễn Thư”. Đó là một loại vu thuật, sau khi thi triển thì người bị hại sớm nhất là 7 ngày, chậm nhất là 49 ngày nhất định chết bất đắc kỳ tử”. Khi sư phụ Vinh và Tiểu Dương bước ra ngoài, lưng họ đã ướt đẫm mồ hôi như mới ngâm bồn nước nóng ra ngoài. Ông ta đã lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, gặp qua vô số loại người, sao ông ta có thể không hiểu được? " Lý Dục Thần suy nghĩ một chút liền hỏi: "Sư phụ Vinh, nghe khẩu âm thì hình như ông là người thủ đô đúng không? "Chỉ đơn giản như vậy sao? Việc kinh doanh của quán cơm ngày hôm nay tốt một cách thần kỳ. Nhưng làn da của ông ta rất trắng, thậm chí còn trắng hơn cả bà chủ, mồ hôi vừa ra lại trông giống như ngọc ngâm trong nước. " "Cái gì chứ, tôi cũng có giúp dọn bàn mà, làm gì có lười biếng như ông nói đâu! Ngay cả tóc cũng không làm, mạt chược cũng không đánh. làm sao có thể như vậy được? Thời gian đúng là không tha một ai". Bọn họ đúng là có thuê người, nhưng không phải thầy phong thủy mà là thầy phù thủy. Sư phụ Vinh cười nói: "Tôi chỉ là một đầu bếp, bà trả tiền cho tôi, cho tôi cơm ăn, sao tôi dám nói bà được? Lúc mới rời khỏi thủ đô tôi cũng đẹp trai như cậu, còn nuôi tóc dài, lưng đeo dao làm bếp, phong độ ngời ngời. ", sư phụ Vinh cảm khái nói: "Trước kia tôi nghe sư phụ mình nói rằng người đã thành tiên thì da trắng như kem, huyết hóa bạch cao, cho dù ném vào bếp lò cũng không đổ mồ hôi". . Tôi hỏi ông, khi Triệu Thần Dương lấy được bát tự của ông cụ thì có phải hắn ta cũng muốn có bát tự của ông không? Bà chủ nói: “Tôi cũng không đổ mồ hôi, chẳng lẽ tôi cũng sắp thành tiên rồi sao? Sư phụ Vinh quạt chiếc mũ trong tay, oán giận nói: "Bà chủ, hôm nay là ngày mấy rồi? . Bà chủ quán đứng sau quầy thanh toán, trên môi nở một nụ cười thật tươi. Không biết có phải do nhớ quê hương hay không mà trong mắt sư phụ Vinh lại có chút cô đơn. "Ôi trời, đúng là thần tiên! Bọn họ lấy bát tự của ông cụ đi để thi triển ‘Đinh Đầu Tiễn Thư’. . Nhân lực không đủ, ông chủ cũng trở thành bồi bàn, bận rộn xung quanh. Lúc nào cũng làm nhiều như vậy thì không được, phải tăng lương cho tôi! " Cho đến giờ phút này, ông ta vẫn không thể nào tin được. " "Biết, bọn họ thuê được một thầy phong thủy, nghe nói thông thạo âm dương, có thể tính nhân tính mệnh. " Học trò Tiểu Dương của ông ta đứng bên cạnh cười ha hả. Bận rộn đến ba giờ chiều thì mới có thời gian rảnh để thở. " "Ha ha, lúc nhỏ có ở thủ đô mấy chục năm rồi, khẩu âm khó thay đổi". Ngày hôm sau, Lý Dục Thần như thường lệ đến quán cơm Thân Dân làm việc. Sư phụ Vinh sờ cái đầu đã hói phân nửa của mình rồi nở nụ cười tự giễu chính mình. Như vậy, hôm nay Triệu Thần Dương có thể mượn tay vu sư hại chết ông cụ Lâm thì tương lai cũng có thể hại chết Lâm Lai Phong. " "Chứ có thể làm gì nữa? “Chuyện xa xưa ở thủ đô, chuyện lừa gạt ở xưởng lưu ly, chuyện giang hồ dưới chân cầu vượt, chuyện tình yêu nơi ngõ hẻm, cậu muốn nghe chuyện nào? " "Ôi trời, đã đi lâu lắm rồi, chắc cũng phải hai mươi năm có lẻ. Thật không ngờ tính mạng của ông ta đã sớm nằm trong tay của người khác. ", bà chủ liếc mắt nhìn sư phụ Vinh một cái. Nhà bếp không đủ thực phẩm nên phải ra chợ nông sản mua bổ sung. "Không, không có khả năng đó, trên đời làm sao có loại vu thuật như vậy chứ? “Sư phụ Vinh kể cho tôi nghe chút chuyện cũ ở thủ đô đi! . . "
Lý Dục Thần nói: "Vậy hãy kể về những gia đình giàu có ở thủ đô đi". Đọc full tại TAMLINH247. VN nhé !

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.