.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 832: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 850 Anh chỉ được cái miệng là giỏi!




Lý Dục Thần nghiêm mặt nói: "Hừ, tôi lười đến quản mấy chuyện lằng nhằng nửa người dưới của ông! Nhưng ông nhân danh thần tiên vào đời, dùng hình người dối gạt thế nhân, đây là tối kỵ! Nếu có cao nhân đi ngang qua, không cần nói gì thêm, thẳng tay cầm kiếm chém ông! Niệm tình ông chưa tạo thành sai lầm lớn, lại có công bảo vệ nhà họ Lý, lần này tôi bỏ qua cho ông, món nợ này tạm thời ghi lại cho ông". Toàn thân Hoàng Đại Sơn run rẩy, ngã xuống mặt đất, sám hối nói: "Tôi biết sai rồi, lần sau không dám nữa! ” Hoàng Đại Sơn nói: “Anh thấy em đẹp hơn đám ngôi sao, người mẫu nhiều. Sao lại là con chồn chứ? Nếu như em có thể làm ngôi sao, làm người mẫu thì ai thèm tới cái miếu đổ nát của anh làm đạo cô giả làm gì! Mặc dù Lâm Mộng Đình kinh ngạc nhưng cũng không cảm thấy gì, dù sao từ khi quen biết Lý Dục Thần đến giờ, cô đã trải qua quá nhiều chuyện kỳ quái. ", Lý Dục Thần quát lớn. ” Diêu Tam Tỷ ngừng khóc, nhìn ông ta qua kẽ ngón tay, im lặng ba giây rồi òa khóc: “Ôi chao, sao em lại bị một con chồn như anh lừa mất thân thể chứ, em chết quách đi cho rồi! . Em yêu linh hồn của anh thì sao phải để ý vẻ ngoài của anh như thế nào chứ! Lý Dục Thần cười nói: “Mấy tháng nay pháp lực của ông tiến bộ nhanh đó”. Phất trần kia hóa ra là cái đuôi của nó. ” Hoàng Đại Sơn vội vàng nói: “Thưa cậu, tôi thực sự không cố ý lừa Tam Tỷ. ”, nói đoạn, ông ta còn liếc mắt nhìn Diêu Tam Tỷ, kêu lên: “Tam Tỷ, em xem em đó, em xinh đẹp như vậy, sao lại tới chỗ của anh làm đạo cô làm gì! Lý Dục Thần “hừ” một tiếng: “Nhưng tôi không hề dạy ông lừa người khác! " Lý Dục Thần không phải làm chút chuyện này hù dọa ông ta, chỉ là nếu hiện tại không ước thúc, tên này sớm muộn gì cũng sẽ gây ra rắc rối. Em đã tới được đây, chứng tỏ em có tiên duyên! . Có một mỹ nhân xinh đẹp như Tam Tỷ ở đây thì dù có là Hằng Nga giáng trần, anh cũng không buồn đoái hoài! Huống hồ, từ xưa tới nay, chuyện tục tĩu của dân gian chưa bao giờ là đối tượng dọn dẹp của chính đạo và triều đình. " Lý Dục Thần hỏi: "Diêu Tam Tỷ, bây giờ cô còn thích ông ta không? Vị hôn phu của cô là thần tiên, trong nhà còn có một con nhím biết nói chuyện, giờ phút này nhìn thấy một "Hoàng Đại Tiên" cũng không cảm thấy có gì kỳ quặc. . Nếu không phải nể tình nó từng đi theo mẹ Cung Lăng Yên của anh, lại ở đây bảo vệ nhà họ Lý hai mươi năm, anh còn lâu mới quản nó. Toàn thân Hoàng Đại Sơn run lên, tiên y cởi ra, hóa thành da lông màu vàng, biến thành một con chồn sóc thân thể béo mập. ” Diêu Tam Tỷ phì cười, nói: “Anh chỉ được cái miệng là giỏi! Mắc cỡ chết người! Hoàng Đại Sơn dập đầu nói: “Đây đều là nhờ công cậu chỉ bảo”. Cơn gió vẫn tiếp tục thổi quanh quẩn trên mặt sân chứ không tan đi, ngăn cách âm thanh ở trong này với bên ngoài. Nhưng Diêu Tam Tỷ kia lại bị dọa, kêu lên một tiếng sợ hãi. ” Hoàng Đại Sơn nghe thấy tiếng Diêu Tam Tỷ gào khóc, vội vàng vẫy đuôi một cái, một cơn gió nổi lên trong sân, đóng sập cửa miếu lại. Lý Dục Thần không phải là kẻ không có tình người, chút chuyện nhỏ này cũng không buông tha, mà đang răn dạy nó. "Còn không mau hiện ra nguyên hình! " Diêu Tam Tỷ che mặt khóc: "Huhu, không mặt mũi nhìn nữa! Chỉ là tại Tam Tỷ quá đẹp mà thôi! ” Diêu Tam Tỷ khóc nhỏ lại, sẵng giọng gắt: “Em đâu có đẹp như vậy chứ? Yêu quái sống giữa xã hội loài người vốn gian nan, cũng không thể gửi cả đời trong miếu Hoàng Đại Tiên được. " Hoàng Đại Sơn ngẩng đầu lên, chiếc đầu nhỏ nhìn Diêu Tam Tỷ, nói: “Tam Tỷ, chớ sợ, chỉ là bề ngoài thôi mà, chúng ta thật lòng yêu nhau. . ” Hoàng Đại Sơn nói: “Anh thường xuyên sang nhà ông Lưu xem TV, đương nhiên là biết rồi. Sao anh lại là một con chồn? ” Diêu Tam Tỷ nhổ một ngụm nước bọt, nói: “Hứ, tên chồn nhà anh mà cũng biết mặt hot girl mạng là gì à? Cô ta ngã ngồi trên mặt đất, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, chỉ vào Hoàng Đại Sơn nói: "Anh. Những yêu ma quỷ quái sa vào chuyện cá nước với con người phần lớn thiếu quản chế, không tuân theo chuẩn mực của xã hội loài người, tu vi hơi tăng lên liền dùng pháp luật cấm đoán lung tung. Anh anh anh. Hiện thời, ngôi sao mặt hot girl mạng thì có gì hay mà nhìn? . Em đi làm người mẫu, làm ngôi sao chẳng phải là tốt hơn nhiều hay sao! Huhu. . Hơn nữa, chẳng phải cũng từng có ngôi sao tới miếu của chúng ta hay sao, còn người nổi tiếng trên mạng thì đã tới đây tận mấy đợt rồi, em xem, anh có bao giờ thèm nhìn bọn họ lấy một lần không? "

Thế nhưng, vừa nhìn thấy ngoại hình của ông ta, Diêu Tam Tỷ lập tức thôi cười, lại tiếp tục khóc tiếp: "Ôi chao, em không sống nổi nữa! Sao anh lại là chồn cơ chứ! "

Lý Dục Thần lắc đầu, nói: "Hai người từ từ nói chuyện đi, tôi đi trước đây, buổi tối nhớ tới nhà họ Lý gặp tôi". "Vâng, cậu đi thong thả! "
Hoàng Đại Sơn thấy Lý Dục Thần không phạt mình, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, giơ tay lên sờ miếng băng trán mới nhớ ra mình đang hiện nguyên hình là một con chồn, đương nhiên là không có chuyện toát mồ hôi rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.