.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 842: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 860 Mọi người mỗi người một câu.




Lý Dục Thần cũng đi ra theo. Chỉ thấy con chó đó cắn cánh tay của một người già, soạt một tiếng, mảng tay áo rách toạc, người già trừng mắt lùi lại mấy bước, ngã xuống đất. Con chó vẫn sủa về phía ông già, thế như muốn vồ đến, nhưng vì dây thừng buộc trên xe, kéo theo cả xe đẩy bị nó lôi theo. Con chó dường như phát hiện được, lập tức dừng lại, quay đầu nhìn xe đẩy, dường như đang lo lắng chủ nhân sẽ rớt xuống. Tấm thảm đắp lên người bệnh nhân trên xe đẩy không biết bị lật lên từ lúc nào, rơi xuông đất. Ông lão đó chắc chắn đã động vào tấm thảm mới khiến con chó nổi ý thù địch. Cô đền tiền! Con chó cúi đầu ngửi tấm thảm, quay đầu lại hằm hăm nhìn sang ông già ngã dưới đất. Ông ta nhìn thấy quần áo bẩn thỉu trên người cô ta, ra vẻ vài phần chê bai, giật tay cô ta ra,nói: “Cô đừng động vào tôi! ” “Muốn bao nhiêu tiền? Lý Dục Thần không phải chuyên gia về mặt này, nhưng trong thần thức có thể phân biệt được, tấm thảm này đã có nhiều năm, chất liệu rất đặc biệt, đặc biệt là những hình vẽ đó, là dùng nguyên liệu khoáng vật tự nhiên. ”, cô gái sợ hãi hỏi. Ông lão ngồi dưới đất, giơ cánh tay bị rách tay áo, nói: “Con chó của cô cắn người! “Hai, hai ngàn! Tôi phải đi tiêm phòng dại chó! Nghe cô ta nói như vậy, mọi người cùng đồng cảm. ”, ông ta hình như không chắc chắn tiêm phòng bao nhiêu tiền, nói khá do dự. Cách thức sử dụng có lẽ là một vài bí pháp bí truyền, chỉ là thời gian dài, thần hiệu khai sáng sớm đã mất đi, chỉ còn khí tức sót lại. ” “Con chó có bệnh hay không, không phải cô nói là được”, người bên cạnh nói thay ông lão” “Bị chó cắn thì phải tiêm phòng. Đáng quý hơn là tấm thảm này từng khai sáng. Tuy tấm thảm đó bẩn lem nhem, nhưng vẫn có thể nhìn ra hình ảnh được thêu rất tinh tế, rất giống phong cách Thangka. Cô gái khom người, hai tay đặt lên đầu gối, không ngừng cúi người xin lỗi ông lão và đám người: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi cũng đến khám bệnh, tôi đi từ Tây Tạng dến, đã đi ba năm mới đến được thủ đô, đều dựa vào Dochi kéo xe. Thangka: là một bức tranh Phật giáo Tây Tạng trên vải bông, lụa, thường mô tả một vị thần Phật giáo, cảnh hoặc mạn đà la. Nơi này là thủ đô, văn minh, nuôi chó thì phải được phép! Cô phải đền tiền đi! ” “Đúng thế, trên xe là con của cô ta phải không, đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ! Không còn tấm thảm, có thể nhfn rõ bệnh nhân trên xe đẩy là trẻ con, cơ thể vô cùng gày yếu, cánh tay và chân lộ ra từ trong quần áo nhỏ bé chỉ còn da bọc xương. ” Cũng có người nói: “Có đáng thương đi nữa cũng không thể thả chó cắn người, cắn người rồi thì phải bồi thường”. ” Cô gái vội nói: “Xin lỗi! Cô gái hơi khó xử nói: “Tôi không có nhiều tiền như vậy, con chó nhà tôi không có bệnh, thật đấy, các ông tin tôi đi! Người bên cạnh đều thì thầm bàn tán. ” Cô gái đi đến, đầu tiên nhặt tấm thảm dưới đất lên, đắp lên người cậu bé trên xe. “Dochi, sao thế? Lý Dục Thần nhìn tấm thảm một cái, đại khái đoán được đã xảy ra chuyện gì. “Cùng thật đáng thương! Dochi rất ngoan, rất nghe lời, nó thực sự không có bệnh gì”. Ngồi xuống bên cạnh con chó, nhẹ nhàng vuốt ve đầu con chó. Nhìn con chó của cô, bẩn như vậy, ở đây là thủ đô, không phải thôn quê, không được dắt cho ra ngoài bừa bãi”. ” Rồi đi đến đỡ ông ta. Cô ta vỗ về, cảm xúc của con chó dần bình tĩnh lại. “Đúng thế, kẻ đáng thương ắt phải có chỗ đáng hận! "

Mọi người mỗi người một câu. Cô gái vẫn đang khom lưng xin lỗi. Con chó ngồi bên xe đẩy, dường như cảm nhận được ý thù địch, cảnh giác nhìn xung quanh. Vì càng lúc càng nhiều người vây xem, bảo vệ từ nãy vẫn xem kịch cuối cùng lên tiếng: "Đừng xem nữa, đừng xem nữa, chặn hết cửa của Bách Thảo Đường rồi! "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.