.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 843: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 861 Vậy ông muốn thế nào?




Lại chỉ cô gái nói: "Con chó của cô cắn người, mau chóng đền tiền đi, cô xem bao nhiêu người vây quanh, thật khó coi! "


Cô gái khom người, vẫn luôn miệng nói xin lỗi. Nghe thấy lời của bảo vệ, cô như hạ quyết tâm, bắt đầu móc túi. Cô ta rút ra một bọc vải từ trong túi, mở ra từng lớp, bên trong có một đống tiền lẻ nhăn nhúm. "Tất cả tôi chỉ có bấy nhiêu tiền, đưa hết cho ông đấy", cô ta nói. " "Sao giờ người già lại như vậy chứ? . "Haha, hóa ra là kẻ giả bị đụng vào! ", Lý Dục Thần hỏi. Cảm ơn mọi người! Có cô gái làm gương, không ít người cũng đứng ra, lấy ra một trăm hai trăm. Tôi không có tiền bồi thường cho ông, tôi có thể giặt quần áo, nấu cơm cho ông, làm việc cho ông, hầu hạ ông để đền bù ông. Anh đi đến trước mặt ông ta, bỗng dưng nhấc cánh tay ông lão lên. Không ngửi thử xem cái mùi trên người cô, chẳng thua kém gì con chó cả! Nhưng tôi không thể nhận số tiền này! . Ông lão nhìn một cái, tức giận nói: “Đây chỉ có mấy đồng? ", ban đầu ông lão thấy người phụ nữ không có tiền nên rất nhụt chí, hiện tại đột nhiên có một chàng trai nhảy ra, dứt khoát dời mục tiêu: "Cậu có gan thì cậu đền thay cho cô ta đi! " "A, ông ta dám động vào xe sang trọng không? " . "Thế nào à? Ông lão thẹn quá hoá giận, dứt khoát nằm xuống đất kêu rên: "Ôi, thắt lưng của tôi, chân của tôi! Tuy tôi nghèo, nhưng tôi không phải ăn xin. . Nói xong liền đi ra từ đám đông, đến trước mặt cô gái, lấy ra một trăm đồng: “Dì à, tôi là sinh viên đại học thủ đô, tôi cũng không có nhiều tiền, đây là chút tấm lòng của tôi, cô cầm lấy đi”. Cô gái tháy rất nhiều tiền được đưa qua liền sững sờ, một lát sau, mới khom lưng thật sâu với cô gái và những người cho tiền, nói bằng tiếng phổ thông không lưu loát lắm: “Cảm ơn cô gái! Ông ta giật nảy mình, hỏi lại: "Cậu làm gì đấy? " "Giả vờ bị đụng mà cũng không thèm nhìn đối tượng, ông thử dây vào xe sang đi! Chỉ giỏi bắt nạt người thành thật! Trên mặt cô ta vẫn mang vẻ hiền lành và khiêm tốn, khom người xin lỗi ông lão. Tiền của các vị, là các vị hoặc bố mẹ các vị vất vả kiếm được, tôi không thể nhận”. " "Không phải do người già trở nên xấu xa, mà là người xấu đã già rồi! Một cô gái bên cạnh nói: “Ôi thật đáng thương”. Cũng có người nói: “Đã năm nào ròi còn ai mang tiền mặt, tôi chỉ có điện thoại, này, bảo vệ, anh vào trong đổi ít tiền mặt ra đây”. Lý Dục Thần sớm đã nhìn ra cánh tay ông lão không hề bị xây xước gì, chó chỉ cắn ống tay áo ông lão, không cắn vào da thịt. Lúc này người bên cạnh cũng nhìn rõ. Ông lão nhìn thấy nhiều tiền như vậy, không nhịn được nuốt nước bọt, đôi mắt lóe lên ánh sáng. Không đủ đền tiên tay áo của tôi! Đám người hóng hớt xưa nay không ngại làm to chuyện lập tức xoay ngoắt 180 độ, chỉ trích ông lão. . Chó không cắn đến tôi, nhưng va vào tôi! " Cô ta vẫn không tức giận, cũng không khóc thút thít như phụ nữ bình thường chịu ấm ức. " Lý Dục Thần cười cười, lấy một chồng tiền thật dày từ trong người ra, nói: "Tôi đền tiền, không thành vấn đề". Cô ta nhìn ông lão trên mặt đất: "Xin lỗi, Đa Cát nhà tôi lỡ cắn ông. ” Bảo vệ cũng nói: “Cô không có tiền thì khám bệnh thế nào, lại còn đăng ký số của Bạch đại phu, đăng ký khám Bạch đại phu cần ba trăm đồng, tiền này của cô cũng không đủ đăng ký”. " Ông lão mặt đầy ghét bỏ: "Ai, ai cần cô làm việc, ai cần cô hầu hạ chứ? Đền tiền! Xin ông hãy tha thứ cho Đa Cát! " "Vậy ông muốn thế nào? " Lý Dục Thần xắn ống tay áo lên, nói: "Ông già à, tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, tay của ông không hề bị cắn thương". Nhìn lại quần áo trên người cô đi, tắm rửa sạch sẽ bản thân cô trước đi đã! "Chẳng qua là. ", Lý Dục Thần ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói bên tai ông lão: "Dù thế nào, trên người ông cũng phải có vết thương, hơn nữa là do tôi làm, tôi mới có thể bồi thường tiền chứ? Chẳng phải ông nói thắt lưng bị hỏng, chân cũng gãy rồi sao? Vậy bắt đầu từ chân trước đi". Nói xong, anh duỗi tay bóp một cái trên đùi ông ta. Người bên cạnh còn tưởng rằng Lý Dục Thần đang kiểm tra vết thương của ông lão.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.