.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 851: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 869 Cậu Lý vừa trở lại Thủ đô à?




Bạch Quân Đường cảm thấy Bạch Cảnh Thiên nhất định biết gì đó, còn đặc biệt đi hỏi qua ông anh họ này. Nhưng Bạch Cảnh Thiên không nói gì. Không bao lâu sau khi nhà họ Lý xảy ra chuyện, Bạch Cảnh Thiên bị bệnh không dậy nổi. Trước khi chết trừng mắt nhìn trần nhà, kêu một tiếng "Lý Thiên Sách" liền tắt thở, đúng là chết không nhắm mắt. Cho nên đến tận bây giờ, con cháu đời sau nhà họ Bạch vẫn cho rằng cái chết của Bạch Cảnh Thiên có liên quan đến nhà họ Lý. Bạch Cảnh Thiên vừa chết, nhà họ Bạch không còn bằng được như lúc trước. Nếu theo quy củ này của ông, thứ này các người đều phải tặng cho ông ta. "Cậu vừa trở lại Thủ đô, có thể không biết quy củ tại Thủ đô", Bạch Quân Đường nói: "Thủ đô là nơi tuân theo quy củ. Cho nên ông ta không quá quan tâm đến tình trạng của nhà họ Bạch. Trái lại, Bạch Quân Đường vẫn ổn. Bạch Quân Đường ngẩng đầu nhìn bầu trời, ông ta mơ hồ cảm nhận được, thời tiết Thủ đô sắp thay đổi. Nhà họ Bạch lấy y thuật vào đời, ngay cả một phương thuốc ông ta cũng không xem hiểu. Hôm nay, thứ này là tôi và ông chủ Hầu ra giá trước. " Lý Dục Thần mỉm cười đáp: "Đúng". Có nhiều thứ đã khắc vào trong xương cốt. Lý Dục Thần cười nói: "Quy củ này do ông định ra à? Nhưng rốt cuộc hại chết như thế nào thì rất mơ hồ, không nói rõ được. . Từ nhỏ, ông cụ nhà họ Bạch đã mắng ông ta không học vấn không nghề nghiệp, người nhà họ Bạch cũng không chào đón ông ta cho lắm. Nhà họ Lý trở lại. Huống chi, nhà họ Bạch và nhà họ Lý vẫn còn ân oán chưa nói rõ, dù thế nào ông ta cũng mang họ Bạch, nơi đây lại là cửa chính Bách Thảo Đường, ông ta không thể để đời sau của nhà họ Lý lợi dụng. Ông chủ Hầu kiêm nhượng, nhường cho tôi. Nhà họ Lý vẫn còn đời sau. ", Bạch Quân Đường đóng quạt xếp, ôm quyền, thái độ cung kính hơn vừa rồi rất nhiều: "Cậu Lý vừa trở lại Thủ đô à? Hai mắt ông lão tỏa sáng, trên mặt hây hây đỏ lên, còn tưởng rằng xử nữ già nghênh đón khách làng chơi mới, cuối cùng cũng đến lượt ông ta khai trương. Năm đó, bố cậu có tiếng tuân theo quy củ, nếu ông ấy còn ở, nhất định sẽ không làm như vậy". Lúc Bạch Cảnh Thiên còn sống, ông ta chơi, Bạch Cảnh Thiên mất rồi, ông ta vẫn chơi như cũ. "Cậu Lý! Bằng không thì, đường đường danh y đệ nhất Thủ đô, sao lại có thể bó tay với bệnh của chính mình, ngay cả đơn thuốc cũng chưa từng kê một lần? Cho nên người nhà họ Bạch đều hận nhà họ Lý, nhưng nhà họ Lý đã không còn, nỗi hận này cũng bằng không hận. Bạch Quân Đường tin, bằng vào lịch duyệt chơi suốt mấy thập niên tại Thủ đô của ông ta, bằng năng lực phân biệt nổi tiếng trong giới đồ cổ của ông ta, giám định cậu Lý này chính là con trai của Lý Vân Hoa. Cậu giữa đường nhảy ra, chặn ngang đường hồ của tôi, chính là làm hỏng quy củ. " Anh chỉ vào ông lão giả vờ bị đụng kia. Là nhà họ Lý hại chết Bạch Cảnh Thiên. Năm đó bại bởi Lý Vân Hoa, ông ta chịu phục, nhưng hôm nay lại thua dưới tay con trai Lý Vân Hoa, ông ta không phục. Lập tức bị giội một chậu nước lạnh vào đầu, sau khi tỉnh táo lại, nhìn rõ thân phận địa vị của mình, ông ta lúng túng lui về phía sau hai bước. Bạch Quân Đường lôi Lý Vân Hoa ra, là muốn cho Lý Dục Thần tự rời khỏi. Dù ném người ta vào trong chuồng heo nuôi lớn, cũng không thể chôn vùi hết. Nghe Lý Dục Thần tự giới thiệu, khuôn mặt Bạch Quân Đường tràn ngập vẻ không tin. Lại nói, dù tình trạng có kém đi nữa, có tấm bảng hiệu Bách Thảo Đường này tồn tại, cuộc sống của nhà họ Bạch có thể kém đến mức nào? Có lẽ cũng là trúng "vu thuật". Cơn tức của ông Bạch không phải thứ ông ta có thể đón nhận. . Nhưng lúc trông thấy nụ cười ung dung và vẻ thản nhiên giữa hai hàng lông mày của Lý Dục Thần, ông ta lập tức nhớ đến cái tên có thể mê chết toàn bộ gái Thủ đô hồi trước. Bằng không thì ông ta phải thật sự ra hơn hai chục triệu đi đoạt tấm thảm này, ông ta khá là đau thịt. Đương nhiên, làm ông Bạch Thủ đô chơi mấy thập niên, ông ta sẽ không bởi vì phía đối diện báo tên tuổi mà nhận thua. Chưa kể, thật sự có ba phần giống. Chợt thấy Bạch Quân Đường hung hăng trừng mắt lườm ông ta. Bạch Quân Đường cười haha hai tiếng: "Hẳn là cậu Lý đã quên, vừa rồi ông ta đã ra giá với ông chủ Hầu, thua". "Vậy tuân theo quy củ, có phải nên cho ông chủ Hầu không? ", Lý Dục Thần hỏi lại. Lúc này ông chủ Hầu nào dám tranh giành. Người làm nghề buôn bán đồ cổ suốt ba mươi năm tại vườn nhà họ Phan như ông ta đương nhiên biết đến nhà họ Lý, biết Lý Thiên Sách và Lý Vân Hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.