.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 86: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 87 Đây cũng đâu phải là tiệc rượu".




Lâm Mộng Đình nói ông cụ Lâm đã triệu tập tất cả mọi người của nhà họ Lâm đến đây. Hai cặp vợ chồng này khá thân với Lâm Thu Thanh bố cô, ngoài ra còn có nhiều người thân với bác cả Lâm Lai Phong cũng đều đã đến, chờ một nhóm trong biệt thự. "Dục Thần đến đây, lại đây ngồi đi", Lâm Thu Thanh chủ động tiếp đón. "Chào chú", Lý Dục Thần ngồi xuống sô pha bên cạnh Lâm Thu Thanh. Lâm Mộng Đình thì ngồi bên cạnh bà Lâm. Sắc mặt của người phụ nữ liền trầm xuống. " Lâm Thu Phượng nhận tách trà, miệng thì nói với Mộng Đình nhưng mắt lại nhìn Lý Dục Thần. "Uống trà thì miễn đi, tôi nghe nói nhà họ Lâm có con rể mới nên mới đến xem thử một chút. Bà cô nhỏ này của Mộng Đình đúng là nhiệt tình quá đáng. Thẩm Minh Xuân nói: "Bây giờ làm gì có ai đem theo tiền mặt ra đường nữa? Người phụ nữ khoảng năm mươi tuổi, dáng người phúc hậu, phục trang đẹp đẽ. Dục Thần, con đừng để ý, bà cô nhỏ này của con trước giờ vẫn lắm miệng như vậy đó". Như vậy đi, để chuyển khoản cho tiện, Dục Thần, đến đây để tôi quét QR code nào". Lý Dục Thần nhận lấy tách trà uống hết. Bà Lâm nói: "Cô xem mình nói kìa, từ khi cô gả vào nhà họ Thẩm thì liền vui đến quên cả trời đất, lúc tôi ở nhà pha trà thì cô cũng có về đâu? Bà Lâm nói: "Đều là người một nhà, chuẩn bị trước cái gì chứ. Lâm Thu Phượng nói: "Làm sao như vậy được, con rể vừa vào cửa thì phải tặng bao lì xì chứ, nếu không người ta lại nói nhà họ Lâm chúng ta không có quy củ. Lâm Thu Phượng cười hi hi nói. “Đúng vậy, chị cả, anh rể, chúng ta cùng nhau ngồi xuống uống trà đi”, Nghiêm Tuệ Mẫn nói. Đây cũng đâu phải là tiệc rượu". Hơn nữa lại còn lì xì một con số xui xẻo như vậy, đúng là đáng giận. "Dục Thần, tới đây uống trà đi". Chị dâu, chị cũng thật là, bạn trai của Mộng Đình đến mà cũng không nói trước cho em biết một tiếng, làm em chưa chuẩn bị được gì cả". Thứ hai, anh cảm nhận được ý đồ của hai người kia khi đến đây cũng không thiện lành gì. "Cháu rể mới tới cửa, tôi cũng chưa chuẩn bị quà cáp gì, cho nên cứ chiếu theo quy củ mà tặng lì xì đi". Tôi ngồi ở bên kia mới biết được cái gì gọi là lòng người dễ thay đổi, ấm lạnh tự biết". "Chị cả, làm gì có chuyện đó chứ, mọi người cũng vừa mới tới, đã mời chị từ sớm rồi", Lâm Thu Thanh nói. " Sau đó, bà liền đuổi Lâm Mộng Đình đi chỗ khác. " Chỉ có Lý Dục Thần vẫn ngồi đó. Người đàn ông cũng trạc tuổi, dáng người cao lớn, có phần điềm tĩnh uy phong. Cô vừa ngồi xuống thì bà Lâm liền nói: "Con ngồi ở đây làm gì? ", người phụ nữ được gọi là chị cả cười lạnh nói: "Đều là con cháu nhà họ Lâm, khu biệt thự sơn trang Bắc Khê, sao tôi lại cảm thấy lạnh lẽo vậy chứ? Thứ nhất, Lý Dục Thần không có thói quen đứng dậy vì người khác, trừ khi sư phụ đến đây. Người phụ nữ lấy từ trong túi ra một xấp tiền dày. Bà Lâm sai người mang bộ ấm trà lên, bắt đầu tự mình đun nước pha trà. Lâm Mộng Đình nhẹ nhàng kéo anh nhưng anh vẫn không nhúc nhích. Anh không nhúc nhích bởi vì 2 lý do. Mà anh còn chú ý thấy sắc mặt của dượng tư Tôn Quảng Phúc có hơi khó coi. Bà Lâm lúc này mới vui vẻ pha trà cho những người khác. " "Thì không phải hôm nay em về rồi đó sao? " Sắc mặt của Nghiêm Tuệ Mẫn không được tốt lắm, nhưng bà ta cũng đã đứng dậy. Chắc là người này hả? Nghiêm Tuệ Mẫn vội nói: "Ôi trời, không cần đâu, lì xì cái gì chứ? Mọi người trong phòng đều chết lặng. Lâm Thu Phượng nói: "Chiếu theo quy củ thì khi con rể vào cửa chúng ta đều phải lì xì cho. "Ồ, thật náo nhiệt! Tách trà đầu tiên được đưa cho Lý Dục Thần. "Ồ, chị dâu tự mình pha trà, đây là lần đầu tiên trong lịch sử đó, Mộng Đình,nhờ phúc của cháu mà ta mới có lộc ăn! Lý Dục Thần không muốn để Lâm Thu Phượng quét QR code của mình, nhưng lại thật khó để từ chối. Những người khác cũng đứng dậy chào hỏi theo. 400 tệ, xem như chút thành ý của tôi". Mẹ còn phải đi pha trà, con ngồi bên cạnh Dục Thần đi! Lâm Mộng Đình chào: "Cháu chào hai bác! Bọn họ vừa đi vào, Lâm Thu Thanh đã lập tức đứng dậy gọi: "Chị cả, anh rể! Lý Dục Thần vẫn không nhúc nhích. Trên mặt Lý Dục Thần hiện đầy vạch đen, anh là ai, đây là đâu? Vừa nói bà ta vừa giơ tay ném xấp tiền về phía Lý Dục Thần. Lý Dục Thần có vẻ xấu hổ, tại sao người này lại trở thành bà cô nhỏ của mình rồi? Lâm Mộng Đình đỏ mặt, nhìn thấy chỉ có bên cạnh Lý Dục Thần còn chỗ trống nên cô mới đi tới ngồi xuống. Lấy tiền ném vào mặt chính là sự xúc phạm lớn đối với người khác. "Tổng cộng là 44. Minh Xuân, anh có mang theo tiền mặt không, chúng ta cũng tặng một bao lì xì đi". ” Đôi mắt của người phụ nữ rơi vào Lý Dục Thần. Đang lúc lúng túng thì cánh cửa đột nhiên bị đẩy ra, một nam một nữ bước vào trong. Em cần nhiều hay ít, để anh gọi điện thoại cho người mang đến". Xấp tiền giấy liền vung vãi bay đầy trời. Tiền giấy bay lả tả xuống mặt đất. Nhưng đóng tiền đó hoàn toàn không thể chạm vào cơ thể của Lý Dục Thần, dường như có một bức tường không khí bao quanh anh, những tờ tiền màu đỏ rực rơi xuống xung quanh anh giống như những chiếc lá mùa thu rụng xuống. Người phụ nữ cười lạnh một tiếng rồi lại nói: "Tôi đã tặng lì xì đúng như quy củ nên bây giờ có thể tính sổ với cậu rồi! Nghe nói tối hôm qua cậu đã đánh gãy chân cháu trai lớn của tôi hả? "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.