Nếu mày không phải họ Lý, bố mày không phải Lý Thiên Sách thì sao mày có thể trở thành cậu ấm số một thủ đô chứ? Ai thèm để mắt đến mày! Một khoảng thời gian rất dài Bạch Quân Đường đều luôn nghĩ như vậy. Nhưng ông ta lại hồn nhiên quên mất nếu mình không phải họ Bạch, không phải ở trong nhà họ Bạch thì ai rảnh mồm gọi ông ta là "Gia" đâu chứ. Bạch Quân Đường hoàn hồi, cười khẩy nhìn Lý Dục Thần, chỉ tấm biển trên đầu nói:
"Oắt con, đúng là ngông cuồng! Nhà họ Lý sắp trở lại thủ đô, cần phải tái hiện lại huy hoàng thuở xưa, không thể thiếu màn tìm đá kê chân. Bạch Quân Đường nhìn thoáng qua cái thảm trên xe đẩy rồi lại nhìn sang người phụ nữ kia, tròng mắt đảo tròn, nghĩ ra rồi. Dám hô không chịu trả tiền trước mặt khách khứa chật kín con phố kia thì thanh danh của Bạch Quân Đường ông ta sẽ đi đời mất. Chỉ có một người con trai số một thế giới như vậy mới xứng đôi với cô gái xinh đẹp động lòng người như thế. Nhà họ Bạch các ông cũng là gia tộc danh giá của thủ đô, kể ra có nhiều thế hệ thầy thuốc nổi tiếng đất nước, được xưng là số một Hạnh Lâm, chẳng phải mấy chục triệu chỉ như trò đùa thôi sao? ” Nói xong, ông ta tương cười nhìn sang người phụ nữ đang giữ xe đẩy, hỏi: “Chị gái là, xưng hô thế nào đây? Mọi người bị sự xinh đẹp của cô hấp dẫn, nhìn sang Lý Dục Thần càng cảm thấy anh không tầm thường. Ai bảo đụng vào anh chứ, ai bảo người nhà họ Bạch kiêu căng, không chút phong phạm của giới nhà giàu. Cho nên ông ta không thể tăng giá nữa, nhưng không tăng thì coi như nhận thua, để tên họ Lý kia được hời, vậy cũng quá ức. ”, Bạch Quân Đường cũng nhìn rõ mọi chuyện, hừ nói: “Nhưng vụ mua bán này không phải ai trả nhiều tiền hơn là được, cái chính là thuận mua vừa bán. Tăng giá lên nữa ư? Đó là Khang Hi đấy! Chính chủ còn chưa mở miệng đâu, cậu tưởng mình bỏ hai chục triệu là người ta sẽ bán cho cậu à? ” “Không phiền, không phiền”, Bạch Quân Đường cười to hỏi: “Cô dẫn con trai đến đây để khám bệnh à? Mà nhà họ Bạch này coi như là tảng thứ nhất. Ông ta cần phải nhận lỗi, rồi tổn thất mấy chục triệu, xong bị người ta mắng tới tấp, sau này còn lăn lội trong giới thế nào nữa? Hỏi xem thằng bố đã chết của cậu xem có dám nói vậy không? Lâm Mộng Đình biết Lý Dục Thần muốn mượn cơ hội này để nổi tiếng một phen. Hai chục triệu mua thứ gì đó trị giá hai triệu, nếu ông ta tiếp tục tăng giá, lỡ như Lý Dục Thần phủi mông đi thì ông ta phải làm sao đây? “Định bỏ ra hai chục triệu mua cái danh ở thủ đô à? Lần này đến thủ đô, chỉ có Lâm Mộng Đình đi theo, với tinh thần nghĩa hiệp không cần nhường nhịn ai, cô bèn đứng dậy. Lầm bầm. Lý Dục Thần đã mở miệng gáy dù người viết bảng hiệu hồi sinh cũng không thể tranh giành với mình nên giờ mà nói chuyện với Bạch Quân Đường chẳng khác nào hạ giá bản thân. Có đồ ngốc mới tăng giá tiếp. Cậu là cái thá gì chứ? ” Lý Dục Thần còn chưa đáp trả thì Lâm Mộng Đình đã nói trước. Cô là con gái miền nam, tông giọng nhẹ nhàng êm dịu, pha thêm chút giọng Bắc Kinh xưa nghe vô cùng đáng yêu, hơn nữa dung nhan và khí chất của cô cũng khiến cả con đường rực sáng. Ông ta lăn lộn khắp chốn hoa cỏ, gặp gỡ vô số phụ nữ, đây là lần đầu tiên ông ta bị phụ nữ đá xéo. Người phụ nữ ấy hơi khom lưng, trả lời: “Tôi là Đạt Ngõa, đến từ Tây Tạng, trên xe là con trai của tôi Tang Cát, còn đây là chó của nhà bọn tôi Dochi. Có biết ai là người viết tấm biển hiệu đó không? Nhưng ông ta muốn đáp trả rất khó. ” “Đúng thế”. . ” Lâm Mộng Đình bắt chước Lý Dục Thần thêm chút giọng Bắc Kinh xưa. ” Người phụ nữ vẫn đứng ở đó lắng nghe bọn họ tranh giành, ban đầu còn kinh ngạc nhưng sau bình tĩnh như thường. Lúc này, cần có một người khác thay mặt Lý Dục Thần nói chuyện. Là đế vương một thời! Quan tài sắp mục nát cả rồi mà ông còn lôi người ta ra nói nữa! Cậu tưởng mình là ai? “Ông Bạch à, chớ lôi người chết từ ba trăm năm trước ra nói chuyện. . Sắc mặt Bạch Quân Đường tối sầm. Nếu có bản lĩnh thật thì ông nâng giá lên đi. Chúng tôi đã gây phiền phức cho mọi người rồi, thành thật xin lỗi! "Từ Tây Tạng đến đây rất xa nhỉ? "
"Đúng vậy, chúng tôi đã đi suốt ba năm". "Ối, vậy quá gian nan rồi! Cô đến đây là do nghe danh tiếng của nhà họ Bạch phải không? "
