.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 854: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 872 Trừ phi là thần tiên hạ phàm




"Ban đầu thì không phải, tôi chỉ nghĩ rằng đất nước mình lớn như vậy, ở thành phố lớn sẽ có rất nhiều người tài ba bèn lên đường cầu y, sau này nghe người ta nói thầy thuốc của Bách Thảo Đường tại thủ đô rất giỏi bèn đến đây xem thử". Bạch Quân Đường gật đầu nói: "Vậy cô tới đây đi. Nếu Bách Thảo Đường không chữa được bệnh đứa bé này thì chẳng ai chữa được cả. Tôi họ Bạch, Bách Thảo Đường là của nhà họ Bạch bọn tôi. Chuyện khám bệnh cho con trai cô cứ để cho tôi lo". Bách Thảo Đường không khám thì đến Hiệp Hòa, Hiệp Hòa không khám thì ra nước ngoài”. . Có ai không cần tiền đâu chứ? “Chớ vội cảm ơn, tôi còn có điều kiện này”, Bạch Quân Đường chỉ vào cái thảm trên xe đẩy kia: “Vừa rồi cô cũng nghe rồi đó, chúng tôi đang tranh giành cái thảm trên xe của cô. Người phụ nữ vội nói: “Tôi không cần tiền, chỉ cần khám được bệnh cho con tôi thì tôi sẽ tặng thảm cho các vị”. “Vẫn nên chọn ông Bạch tốt hơn. Bạch Quân Đường xua tay bảo: “Ôi, chuyện này sao được! Có tiền thì mời thầy thuốc nào chả được? Mặt khác, cô hãy nghĩ cho kỹ, nếu không có tôi giúp thì với danh tiếng của Bạch Kính Đình, cả đời này cô không gặp nổi đâu”. ” “Tôi cũng nghĩ thế, nếu Bách Tháo Đường không khám được thì đi chỗ khác cũng vô ích. Tôi đoán rằng giá trị của nó khoảng trên dưới một triệu. Đạt Ngõa khom người nói với Bạch Quân Đường: “Ông Bạch, cảm ơn ý tốt của ông, tôi không cần tiền, tôi chỉ mong chữa khỏi bệnh cho con trai mình thôi”. Nhưng mà tôi nhắc cô một câu, miệng bọn họ nói là thế nhưng có lấy nổi hai chục triệu ra không thì tôi không dám cam đoan. Nên là nó có giá bao nhiêu tôi trả bấy nhiêu. . Người không biết còn tưởng tôi lừa gạt cô đấy! Nghĩ xem, có lời hứa hẹn của ông Bạch, chắc chắn bệnh của con trai sẽ được chữa trị, còn lấy được một triệu rưỡi nữa, đây chẳng phải vẹn cả đôi đường ư! ” “Con người không thể quá tham lam, thứ đồ kia vốn chỉ trị giá hơn một triệu mà lấy tận hai chục triệu, số tiền đó sẽ coi như là tiền tài bất chính, cẩn thận bị thiên lôi đánh đấy! Vừa rồi tôi cũng nói đồng ý trả một triệu rưỡi để mua nó”. Còn về ra nước ngoài, coi cô ta như vậy, biết đâu bị người ta lừa hết hai chục triệu”. Bạch Quân Đường nói xong, phe phẩy cái quạt giấy trong tay, vẻ mặt đầy tự tin. Bách Thảo Đường không chữa được thì thế giới còn đâu chữa được chứ? “Vậy cảm ơn ông”, người phụ nữ ấy liên tục cúi đầu. “Chuyện chữa bệnh cô cứ yên tâm đi”, Bạch Quân Đường không nhắc lại chuyện tiền bạc nữa mà sai bảo vệ trước cửa: “Các cậu nâng người bệnh vào đi”. Người xung quanh cũng khe khẽ xì xầm to nhỏ, đoán xem người mẹ trông vô cùng giản dị này sẽ chọn hai chục triệu hay là hai triệu và mạng của con trai mình. “Đúng vậy, trăng ở nước ngoài không tròn! Ông ta chỉ tay vào Lý Dục Thần và Lâm Mộng Đình: “Bọn họ trả giá hai chục triệu đấy. Thầy thuốc giỏi nhất Bách Thảo Đường, Bạch Kính Đình, là cháu trai lớn của tôi. Chỉ cần cô chịu bán tấm thảm đó cho tôi thì tôi sẽ bao thầu chuyện khám bệnh cho con trai cô. Dù sao cũng là cô kiếm được tiền, quả thật cái thảm này rất đáng giá. . ” “Thôi đi, nhiều tên tham nhũng, gian thương độc ác thế mà có ai bị sét đánh đâu”. Chỉ cần tôi nói một câu bảo nó chữa cho con trai cô là được. Trừ phi là thần tiên hạ phàm! “Nếu là tôi thì tôi sẽ chọn hai chục triệu. Đương nhiên, nếu cô cần tiền không cần con thì có thể tìm bọn họ”. Anh một câu tôi một câu, tóm lại, phần lớn mọi người tán thành bảo người phụ nữ tên Đạt Ngõa kia chọn tin nhà họ Bạch. Bảo vệ vừa định làm việc thì chợt nghe Lý Dục Thần nói: "Từ đã! "

Bạch Quân Đường xoay người nhìn anh, nhẹ nhàng phẩy quạt giấy, chế nhạo nói: "Người ta đều đã nói không cần tiền mà chỉ cần khám bệnh cho con. Thế nào, cậu Lý đây còn muốn dùng tiền ép người à? Cậu tưởng người ở thủ đô chưa từng thấy tiền hay sao! "

Lý Dục Thần cười khẩy nói: "Đừng tốn sức nữa, Bách Thảo Đường không chữa được bệnh của đứa bé này đâu".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.