.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 855: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 873 Bạch gia nói xong rồi?




Bạch Quân Đường ngẩn người: "Bách Thảo Đường không chữa được, chẳng lẽ cậu chữa được? "


Lý Dục Thần gật đầu: "Đúng thế, tôi có thể chữa được". Bạch Quân Đường cười lớn ha ha. Mọi người vây xem đầu đường cũng ồ cười theo. "Cậu nhóc, cậu biết cậu đang nói gì không? Người bán cũng vậy, món lợi bất chính không kiếm. Đương nhiên ông chủ Hầu không nghĩ đến việc Lý Dục Thần cũng có thể chữa được, chỉ coi như anh buột miệng nói trong lúc cấp bách. Hai triệu, với Bạch mỗ cũng chỉ là con số nhỏ, nhưng mua bán, phải trọng quy tắc, chúng ta không tiêu tiền lãng phí. “Ông Bạch! Hơn nữa Bạch Quân Đường nổi tiếng tinh quái, càn quấy bậy bạ, chơi xấu cứng miệng, đây đều không phải là sở trường của Lý Dục Thần. Rồi lại nhìn Lý Dục Thần một cái. Chỉ vì ông họ Bạch, làm kẻ bán số cũng đắt hơn người khác chút phải không? Ầy, ông chủ Hầu thầm thở dài, sao lại rau ngon lại dâng cho heo chứ? Đường đường Ngũ gia nhà họ Bạch, từ lúc nào lại bị so với kẻ buôn số? Bây giờ trong tình huồng này, đương nhiên chỉ cần giao cho vợ chưa cưới thông minh là đủ rồi. ”, Bạch Quân Đường đập quạt lên bàn tay hai cái: “Mua bán là mua bán, khám bệnh là khám bệnh. Đồ đáng giá bao nhiêu tiền thì nên bán bấy nhiêu tiền. “Nói hay lắm! Nơi này là Bách Thảo Đường, là thánh địa Hạnh Lâm. Lâm Mộng Đình không nói gì, chỉ cười tủm tỉm nghe. Một câu nói của cậu đã hủy luôn hy vọng, người ta có vui được không? Thấy Lâm Mộng Đình không phản bác, Bạch Quân Đường cười lớn ha ha, tiếp tục nói: “Chúng ta lại nói về khám bệnh, đúng thế, trong thủ đô rất nhiều kẻ buôn số, Bách Thảo Đường cũng có, nhưng kẻ buôn số có thể không lấy được số của hôm nay. Một tên nhóc vắt nước mũi chưa sạch như cậu cũng không cân thử xem mình mấy cân mấy lạng, nói ra những lời này, tôi cũng thấy xấu hổ thay bố cậu! Cách so sánh với con buôn cũng không thể chê được, Bạch Quân Đường bị người khác coi thành con buôn số trước cổng nhà mình, bộ mặt này coi như mất hết rồi. ”, Lâm Mộng Đình khẽ cười một tiếng; “Trước tiên chưa bàn đến có chữa được hay không, nhưng ràng buộc chữa bệnh và mua bán với nhau, tôi cũng là lần đầu thấy. Đừng thấy cô trông như bình hoa, đầu nảy số rất nhanh, tư duy rõ ràng, chỉ một lúc đã bắt được mấu chốt của sự việc. Anh nhìn ánh mắt của Lâm Mộng Đình liền hiểu ý của cô. Anh muốn dẫm lên trên nhà họ Bạch, thì phải giữ thế cao cao tại thượng, lúc quan trọng, dẫm mạnh một cái là được. Ít nhất, cũng là hai tuần sau. Bách Thảo Đường không chữa được, chẳng lẽ cậu chữa được chắc? Nhưng ông ta là lão giang hồ, biết lúc này có tức giận cũng không được để lộ ra ngoài, nếu không sẽ mắc bẫy cô gái này. Khuôn mặt Bạch Quân Đường đỏ bừng. Chỉ là đăng ký lấy số cho người ta thôi mà, tìm một tên bán số, cũng không tốn bao nhiêu tiền chứ? Ừm, cũng phải là heo, trông cũng khá đẹp trai, khí chất cũng ngời ngời, có chút phong trần, chỉ hơi ngốc một chút, không hiểu nhân tình thế thái, nhìn giống như chưa trải sự đời. Lý Dục Thần đang định nói, Lâm Mộng Đình véo cánh tay của anh. Những người tài giỏi của nhà họ Bạch còn đang ở phía sau, so đo với Bạch Quân Đường đã hạ thấp thân phận của anh một cách vô ích. So sánh ra, ông chủ Hầu nhìn Lý Dục Thần một cái, cảm thấy cậu Lý này kém hơn nhiều, không bắt được trọng điểm, nói Bách Thảo Đường không chữa được bệnh của đứa trẻ. Vậy chúng ta nói về mua bán trước. Đó gọi là đốt tiền! Ở thủ đô, không ai dám xen vào y thuật của nhà họ Bạch. Cũng may bên cạnh anh có cô gái xinh đẹp hiểu sự đời biết ăn nói. Có chữa được hay không cũng không ai biết, người ta từ xa xôi vạn dặm đến đây, ôm tia hy vọng. Đây là cái bẫy của Bạch Quân Đường đặt ra, chỉ cần cô vừa phản bác, thì sẽ rơi vào cuộc tranh cãi không ngừng về tính hợp lý. Tiền và chữa bệnh vốn là hai chuyện khác nhau, lẫn vào với nhau thì tính là gì? Trong lời của Bạch Quân Đường có rất nhiều vấn đề, nhưng không đáng phản bác từng lời. Ông thì hay rồi, một lúc lừa của người ta hai mươi triệu! ” Bạch Quân Đường phe phẩy quạt giấy, mỉm cười, tỏ vẻ mặt khinh thường. So sánh quá đúng! Đó mới gọi là mua bán”. ” Mọi người trên phố đều ồ cười. Vượt qua giá hợp lý thì không phải mua bán nữa. Nhưng vừa nói ra, không những bị Bạch Ngũ gia tóm được điểm yếu, còn đắc tội với người nhà bệnh nhân. Ông chủ Hầu kẹt trong đám đông nhìn Lâm Mộng Đình một cái, nghĩ thầm cô gái này không đơn giản đâu! Vừa tranh cãi, khí thế vừa nãy hô hai mươi triệu liền mất hết. Nhưng tôi thì khác, một câu của tôi, hom nay, có thể khiến cháu Bạch Kính Đình của tôi khám bệnh cho đứa bé này. Đây không phải là vấn đề lấy số". "Bạch gia nói xong rồi? ", Lâm Mộng Đình trông có vẻ rất lễ phép hỏi một tiếng. "Xong rồi", Bạch Quân Đường nói: "Đã nói rõ rồi, mọi người cũng đều nghe thấy rồi, ai đúng ai sai, đều tự hiểu trong lòng".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.