.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần

Chương 859: Cao Thủ Hạ Sơn, Ta Là Tiên Nhân - Lý Dục Thần - Chương 877 Đầu đường im phăng phắc.




Bạch Kính Đình nói: "Một bệnh nhân, hai người cùng chữa như thế nào? Nếu chữa khỏi thì tính là công của ai? Làm sao làm rõ được? "

Lý Dục Thần cười nói: "Ông chữa trước. Chỉ cần ông có thể chữa khỏi bệnh cho cậu ấy thì coi như ông thắng. ” Lý Dục Thần lắc đầu: “Ý tôi là tôi không đánh cược với ông mà là đánh cược với nhà họ Bạch. Làm vậy chẳng khác nào giao vận mệnh của bản thân vào tay ông ta. Ngay khi nhìn thấy toàn thân bệnh nhân, Bạch Kính Đình lập tức cau mày. Dù cho bây giờ ông ta có đưa ra điều kiện tương tự thì cũng vẫn ở thế bị động, có nói nhiều cũng chẳng ích gì, nhất định phải đánh bại đối phương về mặt y thuật. Nói gì tới một tên nhóc vắt mũi chưa sạch như thế này! Nếu như ông không chữa được thì có thể bảo bất kỳ người nào của nhà họ Bạch các ông ra chữa trị. Năm tỷ không phải là một con số nhỏ. Bắt đầu đi”. Giờ mới hối hận có phải là hơi muộn rồi không? Nếu như tôi cũng không chữa được thì vẫn tính là ông thắng”. Bạch Kính Đình cười thầm, dù Hồ Sư Ước có đích thân tới đây thì cũng có là gì? Chỉ cần ông ta có thể chữa khỏi bệnh cho người kia thì Lý Dục Thần chỉ còn nước ngoan ngoãn nhận thua. Trong số các nhánh y thuật ở Hoa Hạ, ngoại trừ nhánh Y Thánh trong truyền thuyết ra thì chỉ có nhà họ Hồ ở Tiền Đường là dám khiêu chiến với nhà họ Bạch. Thậm chí, các ông có thể nhờ người thân, bạn bè tới giúp, chỉ cần ông có thể tìm ra người chữa được cho cậu ấy ở kinh thành thì đều tính là tôi thua”. ” “Tôi không đánh cược với ông”. “Haha”, Bạch Kính Đình cười khẩy hỏi: “Không dám à? . Con chó đứng bên cạnh nhe răng dọa sủa nhưng Đạt Ngõa ngăn lại. Con chó lập tức bình tĩnh lại, nằm bò bên cạnh bánh xe, lè lưỡi thở phì phò. Ngay cả Lý Vân Hoa năm xưa cũng không dám chơi bạo tay như vậy mà không đắn đo chút nào. Bạch Kính Đình nhíu mày. Điều kiện này quá bất công với Lý Dục Thần nhưng nó lại do chính anh tự nói ra. Ông ta không hiểu nổi người thanh niên đứng đối diện, rốt cuộc người này phải tự tin tới cỡ nào mới đưa ra điều kiện như vậy? Hừ! “Cậu. ”, Bạch Kính Đình cả giận: “Thật là ngông cuồng! Nếu ông không chữa được thì tới lượt tôi chữa. “Haha, Hồ Sư Ước truyền dạy được cho cậu bao nhiêu kiến thức bí truyền của nhà họ Hồ mà cậu dám tự tin đánh cược với tôi thế hả? Ông ta tin chắc là như vậy nên mới nói: “Lý Dục Thần, cậu đừng có hối hận đấy! . Chắc chắn nhà họ Hồ vẫn không chịu phục nhưng lại không dám khiêu chiến tiếp nên mới cử người tới đây thăm dò. Bạch Kính Đình “hừ” một tiếng, chậm rãi bước tới chỗ chiếc xe đẩy tay, bỏ tấm chăn trên người bệnh nhân ra. Bạch Kính Đình không tin một thanh niên chừng hai mươi tuổi có thể có y thuật tài giỏi đến đâu. Đầu đường xôn xao bàn tán. Bạch Kính Đình càng nghĩ càng thấy có khả năng là như vậy. Bạch Kính Đình biết, xét về khí thế thì ông ta đã bị Lý Dục Thần lấn lướt. Nghe nói Lý Dục Thần vẫn luôn ở Nam Giang, phải chăng anh được kế thừa y bát của nhà họ Hồ? ” Lý Dục Thần cười to: “Tôi muốn thắng sao cho các ông phải tâm phục khẩu phục. ” “Tôi chưa từng hối hận”, Lý Dục Thần đáp. Năm đó, sau cuộc “nhị Thiên chi tranh”, Hồ Vân Thiên thua bố ông ta là Bạch Cảnh Thiên. “Đa Cát, không được làm ồn, đây là bác sĩ chữa bệnh cho Tang Cát”. Trực giác nói cho ông ta biết, người bệnh này đang nguy kịch, rất khó chữa. Ông ta duỗi ra ba ngón tay, đè lên cổ tay của bệnh nhân, mạch đập yếu ớt gần như không bắt nổi nhưng chuyện này không thể làm khó được kỹ thuật bắt mạch tổ truyền và kinh nghiệm mấy chục năm làm nghề y của ông ta. Thế nhưng, hàng mày của ông ta vẫn càng ngày càng cau chặt lại. Ông ta tiếp tục đi vòng sang bên kia chiếc xe đẩy tay, bắt mạch bên cổ tay bên kia của bệnh nhân. Đầu đường im phăng phắc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.