Mọi người đều nín thở. Điều làm bọn họ căng thẳng không phải là tình trạng của bệnh nhân hay thực lực của bác sĩ. Điều bọn họ quan tâm nhất là năm tỷ sẽ rơi vào tay người nào, cứ như thể hiện tại năm tỷ ấy đang lơ lửng ngay trên đầu, đè bọn họ ngạt thở vậy. Bạch Kính Đình bắt mạch xong, hàng mày vẫn không thể giãn ra nổi. Sau đó, ông ta đi về phía đầu bệnh nhân, muốn đưa tay vạch mí mắt của cậu ấy lên kiểm tra. ”, có người động viên người mẹ: “Cô đã đến được Bách Thảo Đường ở thủ đô rồi, bác sĩ Bạch là danh y số một trên đời này, chắc chắn ông ấy sẽ chữa khỏi được cho cậu ấy! Thế nhưng mọi người lại cảm nhận được đằng sau sự bình tĩnh ấy là nỗi lòng xót xa, buồn bã của một người mẹ suốt mười mấy năm trời. ” Nghe xong lời kể của Đạt Ngõa, ai nấy đều chìm trong cảm xúc bi thương lạ lùng. Bắt đầu từ dạo đó, sức khỏe của thằng bé càng ngày càng tệ hơn”. Thế nhưng, nỗi buồn này quá yếu ớt và bất lực khi đứng trước câu trả lời bình tĩnh của người mẹ. Còn Lý Dục Thần, trong lòng anh xuất hiện một suy nghĩ. Nghe thấy mọi người ca ngợi nhà họ Bạch, ca ngợi Bạch Kính Đình như vậy, Bạch Quân Đường lấy làm tự hào. ” Bà ấy đưa mắt nhìn con mình nằm trên chiếc xe đẩy tay: “Tôi nhìn thấy thần linh đang vẫy tay gọi thằng bé, tôi biết con tôi không còn nhiều thời gian nữa! Hôm nay chính là ngày nhà họ Bạch sẽ càng thêm vẻ vang. Xin mọi người hãy mau cứu lấy thằng bé! ” Lòng trắc ẩn khiến mọi người cảm thấy câu trả lời của người mẹ càng thêm buồn bã, cứ như thể người bị chim ưng mổ mù mắt chính là con của họ. Anh chợt nhớ ra hồi ở trên đỉnh Thiên Đô, các sư huynh, sư tỷ thỉnh thoảng lại kể cho anh nghe những người những chuyện kỳ lạ được ghi chép trong sách cổ từ xưa đến nay. “Tội nghiệp quá! Đúng là một đứa trẻ tội nghiệp biết bao! ” Đạt Ngõa nói: “Hồi nhỏ, lúc đi chăn gia súc, Tang Cát bị chim ưng mổ mù mắt”. Đạt Ngõa kể đầy bình tĩnh, như thể đây chỉ là một chuyện rất đỗi bình thường. Ông ta nhìn về phía Bạch Kính Đình, trông thấy sắc mặt Bạch Kính Đình đầy nặng nề, hàng mày cau chặt, không hề giãn ra. Một người mẹ tội nghiệp biết bao! Bệnh nhân này đã trải qua những điều ly kỳ, trên người lại xuất hiện hiện tượng kỳ lạ, thật giống những câu chuyện trong truyền thuyết kia! Thế nhưng, bên trong hốc mắt trũng sâu của bệnh nhân không có tròng mắt mà chỉ có hai cái lỗ đã kết vảy. Vậy là chúng tôi rời khỏi chùa, đi khắp nơi chạy chữa, bệnh tình của thằng bé càng ngày càng nặng. “Chúng tôi cầu xin Đức Tulku cứu mạng thằng bé nhưng Đức Tulku nói, thằng bé đã bị nguyền rủa, không thể tiếp tục ở lại trong chùa được nữa. Dường như anh đã từng nghe câu chuyện này ở đâu đó rồi thì phải? Bốn năm trước, trong lúc làm việc trong chùa, thằng bé lỡ tay đánh đổ chiếc trường minh đăng để trước pho tượng Phật, thiêu chết cóc thánh của chùa. ”, Bạch Kính Đình hỏi tiếp. “Vậy cậu ấy đổ bệnh từ khi nào? Bạch Kính Đình nhìn về phía Đạt Ngõa, hỏi: “Mắt của cậu ấy bị sao vậy? ” Trong đôi mắt người phụ nữ dấy lên ngọn lửa hi vọng. “Cậu ấy sẽ được cứu thôi! Đạt Ngõa đáp: “Tang Cát bị chim ưng mổ mù mắt vì bảo vệ một con rắn. Chẳng lẽ cậu ấy là Thánh tử do trời định? Bách Thảo Đường là hi vọng cuối cùng của tôi! Đức Tulku trên chùa nói rằng Tang Cát có lòng đại từ đại bi nên giữ thằng bé lại trong chùa. Thế nhưng, ông ta đột nhiên phát hiện ra có gì đó không ổn. "Kính Đình, sao vậy? "
Bạch Kính Đình im lặng, chần chừ rồi cuối cùng lắc đầu. Thấy Bạch Kính Đình lắc đầu, Bạch Quân Đường không khỏi lấy làm kinh hãi, phải hỏi lại: "Kính Đình, sao vậy, không chữa được ư? "
Trên khuôn mặt luôn giữ bình tĩnh của người phụ nữ cuối cùng cũng lộ vẻ buồn bã, cơ thể bất giác run rẩy. Thế nhưng, bà ấy vẫn kiên cường đứng tại chỗ, không hề khóc lóc, chỉ dùng ánh mắt của mình tỏ ý cầu xin Bạch Kính Đình.
