Viên Quốc Thành cũng không coi Lý Dục Thần là cái đinh gì, thậm chí còn coi khinh Lâm Thu Thanh, nhưng dù sao nơi này cũng là thành phố Hòa. Ông cụ Lâm vẫn còn sống. Ông ta giơ tay chỉ vào Lâm Thu Thanh, lại chỉ vào Lý Dục Thần: "Thằng oắt con, mày giỏi lắm! "
Sau đó, Viên Quốc Thành bèn dìu Lâm Lai Nghi đi ra ngoài. Lý Dục Thần cũng không để ý, xoay người trở về sô pha rồi ngồi xuống giống như ban nãy, coi như chẳng xảy ra chuyện gì hết. Chẳng phải chị vừa bảo là ra nước ngoài à, em thấy vậy cũng tốt", Lâm Thu Phượng nói. "Tôi thật sự không biết ban nãy cậu đào đâu ra can đảm mà dám lấy tiền ném vào mặt chị cả, đắc tội nhà họ Viên ở Tiền Đường thì cậu chỉ có trốn ở đây mới bảo vệ nổi cái mạng mình mà thôi". "Mấy người cứ từ từ bàn bạc đi". Trái lại, cô tư Lâm Nguyệt Nga lại nói: "Binh đến tướng chặn, nước lên bờ ngăn, mấy người sợ chị ta như vậy làm gì. Lý Dục Thần nghe mà cạn lời, cái gia đình này tự quyết định cả nửa ngày giống như anh không có mặt ở đây vậy. Chỉ sợ nhà họ Viên coi đây là cái cớ, dùng sức mạnh của gia tộc đối phó chúng ta thôi". Thẩm Minh Xuân nói: "Nếu chỉ đối phó Dục Thần thôi thì cũng không có gì, cùng lắm là không đến Tiền Đường. Giờ hay rồi, đắc tội nhà họ Viên, chúng ta thì không sao nhưng con còn phải đến Tiền Đường đi học mà". "Vậy cũng chưa chắc. Lâm Mộng Đình không nghe nổi nữa nói: "Mẹ, cô, sao mọi người nói như kiểu đó là chuyện của một mình Dục Thần vậy. Con đang học ở đại học Nam Giang mà", Lâm Mộng Đình nói. Chị cả chị ấy. ", Thẩm Minh Xuân nói. Mọi người đều trầm ngâm không nghĩ ra được cách nào hay. Họ muốn đối phó Dục Thần thì có gì khó khăn đâu. Anh đứng lên, cũng không quan tâm người khác có ý kiến gì mà đi thẳng ra ngoài. " Thẩm Minh Xuân ngồi cạnh nhắc nhở: "Tiểu Phượng, đừng nói bậy". Rời khỏi đây thì cậu chẳng là cái gì hết". Ngoài nhà họ Tiền và họ Cao ra thì ai dám trở mặt với họ? Trong phòng khách im lặng mất mây giây. " Lâm Thu Phượng trợn trắng mắt: "Chị tư nói nghe nhẹ nhàng ghê, chị có biết thế lực nhà họ Viên ở Tiền Đường lớn thế nào không? ", Nghiêm Tuệ Mẫn khuyên bảo hết nước hết cái. "Chị cả nói được là làm được, chị ấy nói muốn cháu rể chết thì chắc chắn sẽ làm thế. Đây là vì tốt cho các con! " Thẩm Minh Xuân hiểu rõ tình hình trên thương trường nên nói cũng rành mạch đâu ra đấy. . Còn về nhà họ Viên, tôi đây vẫn chưa coi họ là cái đinh gì". Người nhà họ Lâm nhìn mà cau mày. "Con biết cái gì? "Thu Phượng! Haiz, chú rể mới của tôi ơi, cậu nói xem cậu cương với chị ấy làm gì, chị ấy chính là một mụ dì ghẻ! "Gì mà hoàn cảnh khác nhau, mất lịch sự chính là mất lịch sự. Theo tôi, cần phải nghĩ cách chứ không sẽ thiệt thòi lớn đó". Lần này, vừa hay để họ lấy cớ tiến vào thành phố Hòa. "Vậy, vậy phải làm sao bây giờ? Nếu bắt tay với hai nhà Triệu và Phùng nữa thì nhà họ Lâm nguy thổ! " Lâm Thu Thanh cũng cau mày nhưng vẫn an ủi: "Không sao đâu, chị cả đang nổi nóng, hết giận là ổn thôi". Mất lịch sự thì thôi, còn không có não. Đó là vì cậu đang ở trong căn nhà này, là con rể tương lai của nhà họ Lâm. ", Nghiêm Tuệ Mẫn lo lắng nói. Cậu ta là vai con vai cháu, em là bậc cô chú nói mấy câu cũng không được? Cô út Lâm Thu Phượng bĩu môi: "Hừ, đâu phải anh không biết chị cả là loại người nào, chị ấy có bao giờ bị bẽ mặt như vậy? "Chị dâu, theo em thấy, giờ cách duy nhất là tạm thời khiến Dục Thần rời khỏi nhà họ Lâm, tìm một chỗ trốn. "Anh, em cũng vì tốt cho mọi người thôi. ", Lâm Thu Phượng vô cùng khó chịu nói. Bố cùng lắm có thể chèn ép khiến chị ấy không dám ra tay ở trong nhà thôi, còn ra ngoài thì chẳng ai quản được chị ta". Còn chẳng phải là ỷ vào thế lực nhà họ Viên sao, lẽ nào nhà họ Lâm sẽ sợ họ? Lâm Thu Phượng sửng sốt. Nghiêm Tuệ Mẫn nói đỡ cho Lý Dục Thần: "Hoàn cảnh sống của Dục Thần từ nhỏ đã khác chúng ta, mọi người đừng để trong lòng làm gì". "Chắc không đến nỗi đó đâu, anh rể cũng chẳng phải người quan trọng nhất trong nhà họ Viên, chẳng đến mức vì chút chuyện đó mà dùng đến sức mạnh của gia tộc". " Mọi người hoảng sợ, cảm thấy ông ta nói hết sức có lý. Hơn nữa, chẳng phải còn chưa làm rể chính thức à". "Hừ, đúng là không hiểu lòng tốt của người khác! Với cá tính của chị ấy, nếu không phải bố còn sống thì chắc hôm nay đã trực tiếp xé cháu rể rồi, anh tin không? "Vậy phải làm sao mới tốt đây? "Cái gì? Nghiêm Tuệ Mẫn gật đầu: "Cũng được, vậy để hai đứa nhỏ ra nước ngoài đi". Nghiêm Tuệ Mẫn nói: "Hay là ra ngoài nước ngoài đi". Tiếp theo, Nghiêm Tuệ Mẫn mới mặt mày lo lắng nói: "Ây da, vậy giờ phải làm sao đây? "Mẹ, vậy cũng nóng vội quá rồi? " Nghiêm Tuệ Mẫn nhớ tới việc gần đây chồng mình gặp trắc trở đủ mọi điều trong làm ăn, sức khỏe của bố lại yếu, nếu nhà họ Viên lại đến thành phố Hòa kiếm chuyện thì đúng là nhà đã dột còn gặp mưa rào. Lâm Thu Phượng nhìn Lý Dục Thần với vẻ thương hại. Thực ra, nhà họ Viên đã vươn tay đến thành phố Hòa từ lâu rồi, chỉ ngại nhà họ Lâm chúng ta là thông gia nên không thể cạnh tranh, cũng không tiện hợp tác với đối thủ của chúng ta. "Thế nên chẳng phải chúng ta đang nghĩ cách cho cậu ta đấy à! Người nhà họ Lâm bắt đầu anh một câu tôi một câu nghĩ cách cho Lý Dục Thần, làm cách nào để tránh khỏi sự trả thù của Lâm Lai Nghi và Viên Quốc Thành. . Anh cũng không quay đầu lại đi thẳng một mạch ra ngoài. ", Lâm Thu Thanh quát bà ta: "Đừng nói lung tung". Anh ấy rõ ràng là vì nhà chúng ta mới đắc tội cô cả". Cậu cho rằng ban nãy chị cả thật sự không dám làm gì cậu à? "Thậm chí, tôi còn nghi chị cả đến đây quậy là vì bị anh rể giật giây! ", Lâm Thu Phượng nói: "Ban nãy cậu ta kích động quá, lấy tiền ném vào mặt chị cả con làm gì, để chị ấy trút giận chẳng phải xong rồi à. Lý Dục Thần cười, vẫn không dừng chân lại: "Cảm ơn lòng tốt của mấy người, tôi không cần ai tới bảo vệ cả, mấy người cũng chẳng bảo vệ được tôi. "Chị dâu, coi con rể mà chị tìm kia. . . ", bà ta chỉ vào đầu mình bảo: "Có phải nơi này có vấn đề gì rồi không? "
Dượng tư Tôn Quảng Phúc vẫn im lặng nãy giờ nhìn bóng lưng biến mất ở cửa của Lý Dục Thần mà trong mắt toát ra vẻ hâm mộ.
